(ღ˘⌣˘ღ) Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 24) (๑˃ᴗ˂)ﻭ
(>‿◠)✌ Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 24) (-'๏_๏'-)

(Câu chuyện về những người trẻ tuổi ở một thế giới giả tưởng, họ đều có hai cuộc sống, một bình thường và một nổi loạn. Không một ai biết đến cuộc sống nổi loạn còn lại của họ. Họ luôn tự hỏi và muốn làm những thứ thật đặc biệt nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho đến khi định mệnh đưa họ đến với nhau… Một cách tình cờ hoặc do có một bàn tay nào đó sắp xếp?!!? Mời các bạn theo dõi tại trang web pulobear.vn vào mỗi thứ bảy, chủ nhật hàng tuần)

🌟🌟🍍🍇🍋🍉Follow Fanpage Pulo Bear - Gấu Pulo Bear để theo dõi các bài comics hài hước và xu hướng nhé! Link tại icon Facebook dưới đây(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🌟🌟🍍🍇🍋🍉

CHƯƠNG XXIV: HỌA ĐƠN VÔ CHÍ

Đó không phải là một nơi nào trên thế giới này.
Cũng không phải là một hành tinh nào trong vũ trụ này.
Đơn giản đó là một thế giới mà tôi đã tưởng tượng ra.
Những nhân vật được tôi nhào nặn và giờ đây tôi dành nó lại cho bạn…
Hãy nhắm mắt lại và đi vào giấc mơ đó. Mọi sự trùng hợp và kì lạ chỉ là những diễn biến ngẫu nhiên của trí tưởng tượng mà thôi!...

...

- Chuyện này là sao?

- LaLa, nghe tớ giải thích, dù là những gì cậu thấy cũng… không hẳn là những gì cậu nghĩ đâu…

Đó là câu nói khuôn sáo nhất mà tôi biết, bởi tôi chắc cô ấy sẽ không muốn nghe tôi nói thêm điều gì nữa. LaLa làm tôi có cảm giác mình vừa phản bội cô dù thật lòng thì tôi chẳng thể lí giải được cái ý nghĩ đó xuất phát từ đâu.

Tôi trao cho LaLa ánh mắt tĩnh lặng nhất từ sự chân thành tuyệt đối của mình- quả thật tôi có giấu chuyện tình cảm riêng mà nhất là với người cô rất yêu mến thì đó là bất đắc dĩ, chưa kể cô ấy đang hiểu lầm tôi nghiêm trọng về hành vi kì cục này nữa.

Nguồn: pinterest

Tuy nhiên tôi tạm gác qua cái lí của bản thân bởi lúc này tôi đang chứng kiến vẻ mặt đau khổ mà nó khắc rõ qua mỗi lần LaLa nuốt ngược cơn nghẹn một cách khó khăn vào cuống họng- chiếc cằm ngước cao hơn và nghiến chặt hàm răng khiến hai má cô bạnh ra. Bên cạnh LaLa- hai cặp mắt gần như xoay ngoắc.

- Hai người… thì ra cậu là cô gái đó sao?

- Còn hỏi ư… thì ra… ghê thật đấy… vậy mà làm như không quen không biết chi vậy trời. Giả dối quá.

- Phải đó. Chúng ta quá ngốc nghếch trước màn diễn của họ. Không thể tin được lại làm chuyện đó ở đây.

Dường như sự im lặng của tôi và Zen trở thành động lực mãnh liệt để họ tin vào những gì đang nhìn thấy.

- Cho dù có quen thân mức nào, hai người vẫn có thể kiếm một chỗ kín đáo để thân mật được mà. Tưởng sao, nhịn không nổi… Thật đáng xấu hổ…

Nguồn: pinterest

Hai cô bạn cùng nhóm thì thầm nhưng lại muốn chứng tỏ sự chân chính minh bạch của mình bằng cách liếc thẳng vào mặt tôi. Tôi mặc kệ họ cứ tíu tít tiếp theo như thế nào và chỉ làm một hành động kì cục là giơ tay về phía LaLa- hành động chầm chậm, nhẹ nhàng như níu kéo lẫn kêu gọi sự đồng cảm từ linh hồn nhẹ hẫng chực vút bay đi kia. Nhưng tôi chợt khựng lại khi câu nói từ hai cô bạn mình tựa mũi dao cứa vào tim.

- Sao không biến mất khỏi thế gian này cho rồi. Tệ hại.

- Phải đấy, trông xấu xa…

- Im cả đi!

LaLa thét lên tưởng còn kích động hơn chính kẻ vừa bị chỉ trích là tôi, nhỏ ném uỵch bộ quần áo xuống đất có nghĩa là vẫn rất giận chủ nhân của nó nhưng lời nói của cô thì đang chĩa mũi dùi sang hướng khác.

- Đừng nghĩ mình sẽ tốt đẹp khi hùa theo bài xích người khác.

- LaLa, cô ta lừa dối bạn, trước mặt cậu thì làm như đồng hội đồng thuyền là ái mộ ZenDy nhưng sau lưng thì cô ta âm thầm tiếp cận và cười cợt các cậu chỉ yêu đơn phương anh ta. Cô ta biết tỏng đã có được anh ấy mà vẫn giấu chúng ta.

Nguồn: pinterest

- Đúng vậy, anh ta cũng chẳng đáng để chúng ta yêu quý, không dám công khai chuyện tình cảm để được mọi cô gái mù quáng dõi theo mình. Dùng vẻ bề ngoài mê hoặc người khác.

Tôi quắc mắt quét tia điện tức giận về hai chính kiến với sức nặng bằng sợi lông hồng đứng đầu lọn gió. LaLa bịt lấy tai, cô bị ức chế từ những gì chứng kiến và cả gáo nước lạnh tạt vào mặt. Tôi bám lấy cánh tay nhỏ nhưng bị từ chối quyết liệt, nhỏ hất tay tôi ra và sau đó lại hối hận về hành động của mình nên đành đưa ánh mắt lo lắng mà thoáng chốc tôi nhận ra trước khi ngã vào vòng tay Zen. Ánh mắt đó trở lại vẻ ngỡ ngàng lẫn thất vọng.

- Tôi không muốn thấy mặt cậu nữa.

Nhỏ làm rơi một giọt nước mắt để vụt bỏ chạy. Tôi suýt rơi xuống cái hố giữa khoảng không… trong một phút hơi thở tôi nghẹn lại.

- Sao cậu lại không dám đuổi theo hả FiFi. Vì bản thân cậu xấu hổ đúng không? Chúng tớ cũng bất ngờ về con người thật của cậu- bình thường ít điều là thế nhưng lù lù vác nguyên cái lu chạy mà- hẳn cậu đã rất vất vả mới trôi nổi được đến vị trí này. Thực sự là bạn bè tớ nghĩ cậu đừng trèo cao sẽ té đau đấy. Chưa kể chuyện gì xảy ra nếu hội nhóm hâm hộ trong trường chúng ta biết về sự phản bội của cậu, tớ nghĩ LaLa…

Tôi tống luôn con nhỏ tự tin dạy bảo người khác vào vách trong sự bất ngờ của cả hai đứa nó- tôi chống tay lên vách sát rạt mang tai nhỏ- rõ ràng từng tiếng một.

Nguồn: pinterest

- Chúng ta đã là bạn phải không?

Câu hỏi chẳng mấy thân thiện cộng với bộ mặt lạnh tanh mà tôi nghĩ lúc này nó hẳn là y hệt của Đan- có thể- bởi bọn họ dường như bị ép buộc đành gục gặt đầu liên tục.

- Thì sao… phải.

- Vậy hãy khép miệng lại đi nếu không muốn tớ phá hỏng tình bạn này ngay bây giờ.

Zen đi lại liên tục, anh kéo tay tôi nói khẩn trương.

- Thay lại bộ quần áo của em, anh sẽ nhờ người đưa em ra lối khác. Đừng lo lắng, DuDu sẽ có cách riêng của cô ấy thôi- giống như những lần trước chúng ta vẫn làm phiền cô ấy đấy.

Zen thì thầm với tôi dù anh có cố đùa nhưng mọi cử chỉ đều rất nghiêm túc.

- Muộn rồi cậu ZenDy!

Chúng tôi nín lặng nhìn sững người quản lí phục trang nãy giờ vẫn điềm tĩnh và bàng quan- giọng chị đều đều.

Nguồn: pinterest

- Có rất nhiều giới truyền thông đang tập trung bên ngoài. Chẳng hiểu vì sao họ nghe được thông tin rằng Zen đang hẹn hò với cô bạn gái lần trước ngay tại đây và đã kéo nhau vào để kiểm chứng.

- Kiểm chứng? Sao lại có chuyện đó chứ, chị quên ở đây là đâu sao, một nơi an ninh chặt chẽ đâu phải ai muốn vào cũng được. Nhất là với giới truyền thông!!!

- Tôi không rõ nhưng nghe đâu đây là yêu cầu từ cô Liên Duyên- đó là chiêu bài để xóa tan mọi ngờ vực của họ bằng cách tổ chức một cuộc tham quan hoạt động của ZenDy.

Tôi và Zen nhìn nhau- có chuyện này sao- tôi chắc là đến cả Zen cũng chưa hề nghe đến chi tiết này. Người quản lí hộc tốc chạy vào, ông ta rú lên khi trông thấy tôi đứng cạnh anh, ông kéo Zen gấp gáp.

- Đi nhanh thôi ZenZen. Biết ngay không ổn rồi mà, cánh Truyền Thông chẳng hiểu sao nghe phong phanh ai chỉ điểm đã hùng hổ xông vào đây mặc kệ an ninh cho phép, đúng vào lúc cậu biến đi đâu mất tiêu. Tôi linh tính chuyện chẳng lành mà.

- Khoan đã MoMo- Zen quay sang dặn dò tôi- sau khi thay đồ chị ấy sẽ dẫn em đi ra lối an toàn. Xin phiền chị nhé!- Anh cười với người phụ trách trang phục- Còn hai cô bé! Có lẽ tôi đã làm các bạn phải thất vọng nhiều, thật xin lỗi…

Anh cười thật tươi mà không biết mắt mình buồn như thế nào. Tôi nghe lòng mình chùng lại, tuy nhiên câu nói của anh cũng đã có hiệu quả với hai cô bạn của tôi, họ ngại ngần trao đổi ý kiến cho nhau và cười lại với anh.

Nguồn: pinterest

Người quản lí lê thân hình săn chắc ra ngoài nghe ngóng, tôi tranh thủ gom quần áo để chạy vào phòng tắm. “Ạch!” Sau đó là tiếng kêu thất thanh từ hai cô bạn cùng nhóm- tôi quay phắt- nhìn xuống- tấm thân bồ tượng của MoMo nằm chỏng gọng dưới nền mà kinh hãi.

Ông ta!... vướng phải dây giày nên vấp ngã. Lãng nhách. Sao lại té ngã vào đúng lúc này chứ, hai cô bạn tôi hình như cũng có cùng tâm trạng hồi hộp chung cảnh ngộ nên họ chẳng dám cười mà đành quỳ xuống đỡ ông dậy. Tôi lay hoay… không chỉ MoMo mà ngay cả tôi cũng quýnh quáng cả lên, bộ đồ mới đây đâu rồi… tôi thở phào nhẹ nhõm bởi thì ra chị phục trang đã nhặt hộ từ nãy.

Nhưng đúng lúc tôi vừa dợm chân bước lại phía chị thì một loạt những “Tách ! Tách! Tách! Tách!” liên tục vang lên.

- Họ ở đây!!!!!!

Tất cả chúng tôi đều quá bất ngờ trước diễn biến. Dường như mọi chuyện đang đi xa hơn tầm với của tôi. Zen vẫn đứng sau lưng tôi- anh kéo tôi về và che mặt tôi lại dù thật ra nó vẫn chậm hơn so với những gì diễn ra. Một lúc sau chúng tôi chìm lẫn giữa vô vàn người- dù muốn dù không việc tôi may mắn chưa thay kịp quần áo để phải mặc đúng chiếc váy hôm trước đã tạo điều kiện cho họ nhận ra chính xác.

Nguồn: pinterest

Căn phòng mới đây im ắng giờ phải chứa cả một đám người hỗn loạn, hai cô bạn bị vạ lây chật vật la lối, MoMo và chị phục trang vất vả để lớn tiếng yêu cầu họ ra ngoài và ấn liên tục vào nút gọi nhân viên an ninh. Tôi sắp lùng bùng lỗ tai và ngộp thở với cả mớ âm thanh hỗn độn.

- “Đây có phải là cô bạn gái của anh không ah?”

- “Hai người quen nhau thời gian bao lâu rồi. Vì sao anh lại quyết định giấu kín chuyện này.”

- “Hai người quen nhau trong hoàn cảnh nào.”

- “Anh yêu cô ấy nhất ở điểm nào?”

- “Sao lại chia tay với người yêu trước.”

- “Sở thích về các cô gái của anh là gì?”

- “Em tên gì, làm gì, quen biết ZenDy trong hoàn cảnh nào.”

- “Em có phải là người hâm mộ anh ấy không?”

- “Em biết gì về quá khứ tình cảm của ZenDy…”

Đầu tôi sắp nức ra và tôi mong cho nó bùng nổ để tôi thoát khỏi cảnh này ngay lập tức. Cái sức nóng từ hành tinh ấy có phải đang quá mạnh mẽ hay không mà hàng chục vòng quay từ các hình tinh khác cuồng nhiệt xung quanh nó. Tôi sợ hãi việc trở thành tâm điểm cho bất kì một sự ồn ào nào. Làm ơn đi. Để tôi yên. Nhiều ánh sáng nhạt nhẽo cứ chăm chăm tìm mặt tôi và cả Zen- hai con vật nhỏ đáng thương.

Nguồn: pinterest

Những âm thanh vồn vã nhiều hơn, nhiều hơn nữa… nó bắt đầu loãng ra- thành một thứ bột nhão nhoét nặng trịch đầy nước- không còn nhận ra nội dung gì nữa cả- nó xô nghiêng tâm hồn tôi chao đảo. Thân thể con người bỗng nhiên thật thô bạo- tì mạnh vào nhau- mặc kệ những khuôn phép trong hành vi cư xử- chen lấn- xô xác- thậm chí giọt nước bọt của ai đó bắn cả vào mặt tôi- rồi mùi hương đặc biệt từ cơ thể. Tôi cúi gầm mặt nhận ra cái nắm tay kìm nén cảm xúc tự do thành một nắm đấm…

Nhân viên an ninh tràn vào. Nhưng sự có mặt của họ càng làm cho mọi việc thêm rắc rối. Số lượng người quá đông- chẳng biết đâu mà lần. Hầu hết giới truyền thông đều phản đối rằng chính Giám đốc Liên Duyên đã tạo điều kiện cho họ đến đây nhằm chứng thực việc ZenDy có bạn gái hay không. Nói tóm lại họ là khách và không thể bị đối xử thô bạo như vậy được. Họ chỉ chịu yên lặng và ngừng mọi hoạt động để nghe ông quản lí MoMo gọi cho DuDu.

-“Cái gì! Tôi chẳng hề nghĩ ra cái chiêu bài đó lúc nào cả và hoàn toàn chẳng liên lạc với Giám đốc bên đó để bảo lãnh cho ai vào. Anh làm việc kiểu gì, sao lại không tìm hiểu rõ ràng lại để xảy ra chuyện này. Điều tra cho tôi ai là kẻ mạo danh. Còn nữa. Không có cô gái nào là người yêu của ZenZen cả. Anh phải tự hiểu rằng nhiều cô gái muốn được sự chú ý của cậu ấy nên đã có xu hướng ăn mặc giống cô gái đó. Cứ giải thích như thế, còn dùng nhóm người nào để đánh lạc hướng thì tôi sẽ liệu sau. Sao thế…”

Nguồn: pinterest

Người quản lí tái xanh cả mặt mày, ông lau mồ hôi ở mang tai và run rẩy.

- Tôi quên nói với Giám đốc, thật ra giới truyền thông đang có mặt ở đây cả. Tôi chỉ muốn hỏi thực hư về vấn đề bảo lãnh thôi nhưng…

Ông kéo giãn màn hình để DuDu có thể hình dung trọn vẹn ba từ “ở đây cả” là thế nào khi cả chục con mắt lố nhố mà có người quên đi lời hứa ban đầu đã ghi nhận đoạn thoại vừa rồi.

Cô bàng hoàng trợn mắt lên, trông cô thật dễ sợ với gương mặt sắc sảo đó- MoMo- tôi muốn gọi ông thân mật như vậy bởi lúc này ông trông khá đáng thương, ông nhanh tay tắt kịp màn hình trước khi mọi người có thể chứng kiến thêm sự giận dữ của cô ấy. Họ tấm tắt kháo nhau.

- Cô bé cạnh ZenDy đâu mất rồi.

Tôi đã trườn qua khỏi họ khi họ vẫn mãi lo xô xát với nhân viên an ninh, đó là ám hiệu mà cái nắm tay của Zen đã cho tôi thấy tin nhắn từ chiếc điện thoại của anh. Đôi khi tôi thầm biết ơn cái vóc dáng nhỏ bé của mình, nó phối hợp và hỗ trợ ăn khớp với sự di chuyển vốn khá nhanh nhẹn từ bé mà tôi có được.

Nguồn: pinterest

Nhờ đó tôi thoát ra gần đến cửa, chỉ ngồi im khi tất cả đều dừng lại để MoMo gọi điện cho DuDu- vì thế bắt buộc tôi phải ngừng hành động. Sau cú phát hiện quá lỡ làng thì con nhỏ tôi liền vụt bỏ chạy dù đầu tôi bị đập vào nhân viên an ninh muốn nổ mấy ông sao.

- Đừng rượt theo cô ấy, cô gái đó chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi thích mới mẻ và cô ấy chỉ là đam mê nhất thời của tôi thôi.

Họ ồ lên- khoái cảm tò mò dâng lên không ngớt. Họ quan tâm làm gì đến vấn đề thực hư của nó- miễn sao có được những thông tin mới lạ, đủ gây choáng là được. Hay thì cùng nhau khen, dở thì cùng nhau chửi. Rồi anh ấy sẽ bị người ta xỉ vả không thương tiếc, đem lên "bàn mổ" để bàn luận đủ điều về nhân phẩm hoặc sẽ bị nghi ngờ về tất cả. Chỉ bấy nhiêu suy nghĩ thôi đã khiến tôi không còn chút sức lực nào để chạy tiếp, thay vào đó tôi quay ngược lại chỗ cũ và thét lên.

- Không đúng!

Nhưng tôi bịt miệng lại ngay, tôi biết con nhỏ ngốc nghếch tôi hố đà phen này chứ chả chơi- Zen đang trợn mắt nghiêm khắc nhìn tôi. Xin lỗi Zen, em làm hỏng kế hoạch của anh rồi. Tôi lẩm bẩm rồi lại ba chân bốn cẳng tiếp tục. Vài người trong số họ chọn tôi làm điểm ngắm đầy hy vọng- tôi rủa xả mình tự nhiên đào hố chôn mình. Thang máy vừa mở đúng lúc và rất may là chỉ còn một chỗ cho một người nữa thôi. Hay lắm!

- Đợi tôi với!

Nguồn: pinterest

Từng bậc. Từng bậc một. Tuy hơi mệt chút đỉnh nhưng tôi vẫn quyết định đi thang bộ, Làm sao đây! Ở đây thực sự là rộng quá, tôi khoác lại áo cỏn con và đưa tay ngao ngán. Giờ làm việc đã hết nên cũng hơi vắng. Có phải tôi vừa làm chuyện gì đó tày đình không nhỉ? Sao tôi lại ở đây làm gì chứ, chỉ cách đây vài giờ mọi thứ còn rất bình thường, nhưng bây giờ thì tôi thấy mình như vừa bị bóc trần ra một cách tàn nhẫn.

Nỗi bất an này gần trùng lặp với việc mỗi khi tôi nhớ về phần kí ức bị quên lãng của mình. Mọi thứ vụn vỡ hẳn ra, đầu óc trống rỗng thay vào đó là sự sợ hãi khôn cùng dần xâm chiếm lấy, che lấp đi những gì mà tôi đã ghi nhớ. Nó phải là một cây bút tẩy tì lên và phủ lấp phần nội dung bên dưới.

Còn lại gì đây? Chẳng còn lại gì ngoài một lớp trắng sữa mỏng manh vô nghĩa. Ai là kẻ chỉ điểm, hắn ta được lợi ích gì từ việc này… Mục đích của hắn là ai, là tôi… là Zen… hay cả hai…

Tôi bó chân ngồi một góc thu lu, ngây người mê dại nhìn xuống dưới lổn nhổn những đầu người nhỏ xíu. Họ là ai? Khuôn viên bên ngoài nơi này- tôi hơi nhổm dậy- phía cổng ra- đang cố để leo vào thì phải.

- Em gái, thì ra đang ở đây.

Nguồn: pinterest

Tôi cảnh giác cao độ với người đàn bà khá hoạt bát qua cách di chuyển. Bờ mông tròn trịa êm ái đung đưa, khuôn ngực no nức cộng với vòng eo vừa phải- một người đàn bà hơi bị chịu khó cày xới kĩ càng- nó hiện ra lồ lộ từng góc cạnh nửa kín nửa hở có nghệ thuật hẳn hoi. Đúng vậy, son phấn kĩ lưỡng, mùi thơm hơi đầy mũi một chút. Tổng quan những gì tôi thấy thì có thể liệt bà ta vào loại không nguy hiểm tức thời.

- Đừng sợ, chỉ có mình tôi thôi, không ai biết em ở đây hết. Hôm nay hẳn là một ngày đặc biệt đối với em rồi, nhưng chẳng có gì to tát, biết đâu nhiều người biết đến em, khôn khéo một chút em sẽ trở nên nổi tiếng, em sẽ có tiền, chưa kể là còn được danh chánh ngôn thuận đến với ZenDy. Chị sẽ giúp em điều đó. Nào, thả lỏng chút đi. Chúng ta đều là phụ nữ mà, em có thể tâm sự những gì còn khúc mắc…

Tôi tiếp tục soi bà chị kĩ hơn.

- Em quen với cậu ấy lâu chưa?

Tôi vẫn im lặng. Tôi chú ý đến đám người bên dưới hơn.

- Chị sẽ nói cho em nghe một bí mật.

Nguồn: pinterest

Tôi lập tức chú ý ngay, hành động bị cắn câu của tôi làm chị ta hài lòng.

- Một bí mật nghiêm túc về ZenDy. Nhưng chúng ta sẽ trao đổi bí mật cho nhau thật công bằng phải không?

Tôi ngờ vực lẫn khâm phục cách lèo lái câu chuyện và biết gãi đúng chỗ ngứa mà bà chị đang biểu hiện. Tôi nhún vai vờ quan tâm đến chuyện xảy ra bên dưới nhiều hơn.

- Thôi nào, nếu chị công bố cho mọi người biết thì ZenDy chúng ta sẽ gặp rắc rối to đấy. Chị cũng còn chút lương tâm chứ đâu phải xô bồ như bọn người kia. Vầy đi, trao đổi công bằng, chị cần bài viết về chuyện giữa em và ZenDy. Đổi lại chị sẽ cam kết giữ kín chuyện…

- Chị cứ nói…

- Hì… cậu ấy- một hình tượng tốt đẹp- là thủ lĩnh cầm đầu nhóm đua xe trên không. Thú vị đấy chứ?

Nguồn: pinterest

Tôi suýt thốt lên thành tiếng, tay ôm chặt lấy ngực nhằm giữ tim mình khỏi chực thót ra ngoài. Bên mép đỏ rực khẽ nhếch lên có xu hướng cùng chiều với nếp nhăn cách nó không xa.

- Thế nào, tôi cá là cô bé biết qua chuyện này rồi. Nhìn lại em thử xem. Với tôi thì chuyện đấy chẳng có gì là to tát cả nhưng với người hâm mộ thì khác, họ sẽ thấy mình bị lừa dối và… chậc chậc, hậu quả khi bị Bo rờ gáy cũng khá đau đầu lắm đây.

- Bà muốn gì?

- Chuyện tình cảm của hai người. Hết!

Tôi căng như dây đàn khiến bà ta mất hứng hạ luôn màn kịch ngọt ngào vừa rồi, nguyên cái đuôi cáo ngoáy tít giờ chẳng thèm thập thò đã thòi ra trước mắt. Điều khó xử là giờ không phải lúc cắn môi suy nghĩ về điều kiện của bà ta. Đám người hùng hồn đứng nghẹt trước cửa ra vào ngày một đông hơn- chẳng hiểu sao tôi thấy chột dạ quá.

- Không sao. Cứ từ từ mà chuẩn bị, nhưng bà chị này ghét bị người ta thử thách lòng kiên nhẫn lắm. Em cứ tính sao cho vừa phải là được, trông em đâu giống đứa con gái khờ dại gì đâu mà. Đây là thông tin địa chỉ của chị- đừng có bịa ra một câu chuyện dở hơi đại loại như không thể liên lạc được với chị mà kéo dài thời gian nhé.

Nguồn: pinterest

Người đàn bà điệu đà nâng cổ tay lên nhưng lại thả lỏng bàn tay, nhoẻn một nụ cười ma lanh rồi thật nhẹ nhàng nhấc gót chân. Tôi nhét vội tấm thẻ vào túi quần- đám người bên dưới. Họ là ai? Tôi thở dài nhận ra tất cả không hề là chuyện ngẫu nhiên, từ chuyện tôi và Zen gặp nhau, cánh truyền thông xuất hiện đúng lúc… cho tới việc tập trung một lượng người HaMoKu[1] đòi gặp ZenDy và "cô gái kia"- tôi nản ra mặt khi trông thấy khẩu hiệu lớn nổi cộm giữa đám người đó từ ban nãy.

Mà cái “cô gái kia” thì hiểu quá rõ thảm cảnh của một “tội nhân” nếu chẳng may rơi vào tay bọn họ, đúng vậy, HaMoKu là từ dùng để ám chỉ những nhóm người hâm mộ cuồng quá đà đến mất kiểm soát khi họ tôn cái sự yêu thích của mình vượt lên cả hành động và ý thức tự do của người khác. Cụ thể đó là những trận xỉ nhục về tư cách cho đến việc tổn thương đến thân thể “tội nhân” là chuyện mà cái chữ “cuồng” đã nói lên tất cả.

Tôi mon men đi dọc xuống cầu thang với một vẻ mặt đầy yên bình. Đó là tôi nói thôi, vì hai tròng mắt tôi cứ lấm lét ngó nhìn nhất cử nhất động tình hình thiên hạ bên dưới, vừa để ý xem có tay truyền thông nào quanh quẩn gần đây không? Tôi cứ tiếp tục như thế cho đến lúc nhận ra bộ dạng gian tế của mình trong gương thì mới khựng lại và chỉ vào con nhỏ đối diện mình.

- Nhìn mi ai không nghĩ là kẻ xấu mới lạ đó.

Nguồn: pinterest

Xốc lại áo tôi bước đi đàng hoàng trở lại. Xuống đến tiền sảnh, tôi vẫn nhìn ngó chung quanh- có lẽ số tôi gặp may khi ngoài nhân viên an ninh và một ít người lo làm nốt công việc còn lại của mình thì chỉ có con rô bốt hiền lành là trông đáng tin cậy nhất. Tôi lại gần nó.

- Có phải đám đông ồn ào vừa rồi đã đi khỏi đây phải không? Ah, là một đám đông có khẩu hiệu gây mất trật tự.

Tôi phải tìm từ ngữ miêu tả chính xác mới ăn khớp với bộ não nhân tạo của nó.

- Chưa đi.

- Vậy sao?

- Nhưng hình như đi rồi.

Hừ! Con rô bốt ngớ ngẩn, cũng biết nói “hình như” nữa kìa- tính nhân cách hoá lên hả. Tôi phất tay chẳng thèm tin lời nó nữa. Cách duy nhất là nhờ một Nhân Viên An Ninh hộ tống ra tới ngoài, đơn giản thôi mà. Vài người thanh niên vạm vỡ cũng không phiền khi lời yêu cầu đầy thành khẩn của tôi đưa ra.

Nguồn: pinterest

Tôi ngồi yên vị trên xe nhân viên để người thanh niên điều khiển ra ngoài cổng- tự dưng thấy mình thật oách so với lúc sáng chỉ dám đi từng người một nối đuôi trên chiếc thang trượt chán phèo. Một cách cẩn thận xuất phát từ sự ân cần tốt bụng, anh nhân viên xem xét kĩ bên ngoài một lúc lâu và vỗ vào đầu tôi khẳng định rằng không có ai, bởi họ đã tập trung ở cửa sau khi các nhân viên đánh lừa việc ZenDy sẽ xuất hiện với cô gái ở đó.

Tôi phóng thật nhanh ra ngoài trước khi kịp nhìn thấy gương mặt tươi cười của anh. Phải đi một quãng nữa để đến trạm xe, nếu tranh thủ tôi sẽ bắt kịp chuyến sớm nhất.

… Tôi nằm sấp xuống mặt đường, tay tôi chà xát và thấm đẫm những giọt máu lấm tấm tuôn ra chỉ sau lúc lớp da vảy ra đau rát.

Có thứ gì đó đánh bật vào vai tôi- nó diễn ra nhanh đến nỗi đầu tôi bị giật ra sau, riêng bản năng chỉ có thể bảo vệ mặt tôi khỏi đập vào nền đá cứng. Tôi cố xoay trở lên. Rất đông. Bọn họ. Những kẻ hâm hộ cuồng. Chúng đông đến phát khiếp. Mặc dù chúng kéo lại rất gần, vây kín cả tôi nhưng tôi vẫn trông thấy nhiều đứa sau cùng nhảy ra từ những cái vòm cây nhân tạo và bước từ đâu đó tôi cũng không chắc để nhập bọn.

Áo chúng in đầy hình Zen, thậm chí tay chân- mặt mũi đều có những câu mùi mẫn rùng rợn nhất dành cho anh. Chúng giương cao những khẩu hiệu bệnh hoạn sẽ tiêu diệt những con gián hôi hám muốn bám vào chân anh. Con gián đó giờ đang nằm trong tay chúng.

Nguồn: pinterest

Con bé thủ lĩnh quỳ xuống cạnh tôi, nó trâng tráo cởi từng nút áo chỉ cho tôi xem hình Zen nằm gọn hơ trên bầu ngực được độn vung lên. Bọn còn lại bắt chước làm theo- chúng chẳng hề xúc động mà chỉ làm theo như những thây ma khiến tôi nuốt nước bọt trước những gương mặt vô cảm đó. Choáng nhất là trên người một thằng con trai đầy hình xăm về tình ái mà nó tự vẽ ra với Zen- tôi nực cười nghĩ anh cảm thấy thế nào khi mình được yêu mến đa dạng và thừa lịch sự như thế. Tôi còn tưởng chúng sẽ cứ đóng kịch câm mãi nhưng khi con bé đầu đàn đứng dậy thì chúng cử ra những đứa khỏe mạnh nhất kềm chế tôi lại.

- Bĩnh tĩnh nào, các người đông hơn tôi mà…

Tôi mở lời bằng sự chán ghét có thể.

- Im đi, con gián thì không biết nói chuyện.- Một đứa tỉnh đáp.

- Tôi không phải con gián.

Chúng gào lên.

- Dán miệng nó lại đi.

Nguồn: pinterest

- Cho nó biết mùi luôn đi.

- Đồ ngu. Xử nó ở đây để người ta thấy ah. Nếu Zen biết được chúng ta sẽ biến thành kẻ xấu trong mắt anh.

Con bé thủ lĩnh- nó có hiểu những gì mình đang nói không nhỉ?

- Bọn ngốc!

- Nói gì.

Tôi không thích nhắc lại thêm. Một bàn tay thô lỗ nắm lấy tóc tôi và chẳng ngần ngại giật ngược ra sau- qua độ bám của móng tay tôi chắc là con trai. Thật đau quá, tôi cảm thấy chúng không hề đùa với cái lí tưởng điên rồ của chúng, chúng rầm rạp áp sát vòng vây vào tôi.

Con bé đầu đàn- hừ - oai nghiêm gì cho nó- chúng chỉ đang ỷ vào cái số đông để chứng tỏ uy lực của mình. Nó đạp vào bụng tôi- tôi hắt hơi co thắt cả người lại. Bọn chúng xông tới- tôi chỉ biết che lấy mặt mình.

Nguồn: pinterest

Tôi la lên khi chúng cào cấu lớp da thịt- nó lún xuống và bật tung những sợi máu đứt quãng. Chúng xé toác quần áo tôi ra và tôi chỉ cố gắng che lại những gì mình yêu quý trước ánh mắt soi mói của giới tính. Tôi mơ hồ gọi tên những người thân yêu… nhiều nhất vẫn là Zen và tôi ngạc nhiên khi anh Đan là cái tên tôi lặp lại khá nhiều.

- Zen, cứu em… Anh Đan…

Dường như cái tên mà tôi tuôn ra tạo thành làn sóng lí tưởng để chúng dồn hết sức lực vào tứ chi của chúng. Tôi vùng lên với tất cả sự phẫn nộ. “Chát!”, tôi tát luôn vào mặt con bé trưởng nhóm làm cả đám đột ngột dừng tay lại. Chúng cũng muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra cho con bé đó.

Tôi nhấc mông dậy phủi phủi bụi quanh người bằng hai cùm tay như thể mình vẫn còn lành lặn vậy. Trong lúc bị chúng dồn hết lại, tôi kịp phát hiện góc sau lưng mình có chỗ yếu nhược, nhìn sơ thì toàn mấy đứa con gái dữ dằn sở hữu những cơ thể yếu ớt.

- Mấy tuổi rồi?

Nguồn: pinterest

Chúng nhìn sững tôi.

- Nó nói gì vậy?

- Mày nghe được ngôn ngữ của loài gián ah. Mày là dòng họ của nó chắc.

Đồ hèn. Chỉ được cái ăn theo là giỏi. Tôi khinh khỉnh ném về tên con trai sự ngao ngán ra mặt.

- Bọn mày mấy tuổi rồi?

- Đừng có hỏi bọn tao điều đó. Hoặc là mày phải biến khỏi thế giới của Zen hoặc là bọn tao sẽ… mày hiểu chứ?

- Lời thoại trong một bộ phim rẻ tiền nào vậy?

- Mày…

Nguồn: pinterest

- Mới tí tuổi đầu ăn chưa no lo chưa tới đã bắt chước người ta làm chuyện nghiêm trọng, bọn nhóc các ngươi có ý thức được về trách nhiệm của mình không? Bày binh bố trận, làm nỡm cho cố vào rồi lại hối hận không kịp. Đâu phải ai cũng nhờ người khác chỉ bảo mà khôn ra đâu, phải tự suy nghĩ cho mình đi chứ.

Tôi lấy hết sức xỉa xói vào mặt chúng. Quả nhiên chúng giận quá mất khôn. Con nhỏ thủ lĩnh không kềm được ném đá vào tôi lúc này đang đứng cùng hướng với mấy đứa con gái yếu ớt.

- Coi chừng!

Tôi gào lên làm bọn chúng lo kháo nhau chạy lấy thân. Hay lắm, chính lúc này chúng tự mở đường cho tôi chạy. Và mặc dù tôi nắm nhịp rất nhanh trước lúc con bé sắp giơ tay lên nhưng cái vận tốc lúc nóng giận đã không tha cho cánh tay của tôi. Tôi ôm lấy tay mình chạy thục mạng.

Rất nhiều thứ ném về tôi, có cú ném “chuẩn” đến nỗi dù không trúng thì nó vẫn làm tôi điếng hồn mấy lần. Tôi biết bọn này thẳng tay với tôi chứ không phải như mấy lần bỏ chạy ráo riết trước của tôi. Đột nhiên tôi đuối sức kinh khủng chỉ muốn khuỵu xuống đau đớn. Thằng to béo lúc nãy nắm lấy tóc tôi- nó tóm lấy chân tôi kéo lê xuống.

Nguồn: pinterest

Tôi những tưởng nó sẽ thoi cho tôi vài cái thì nó lại làm điều khủng khiếp hơn. Mắt nó hau háu nhìn xoáy vào những điểm nhạy cảm hời hợt phơi ra từ những mảnh rời rạc bị chúng xé toang, lưỡi nó thè ra đầy dục vọng. Cơn buồn nôn lẫn ghê tởm dâng trào khôn xiết, tôi dùng hết sức bình sinh xô nó ra.

- Cút ra.

- Con quỷ này!

Bọn còn lại cũng vừa trờ tới.

- Thôi đi mày.

- Đâu cần phải làm vậy.

- Biết gì.

- Thằng mám gái.

Chúng cãi nhau ỏm tỏi như cái chợ- đúng là lũ con nít. Nhưng mặc kệ, tôi phải thoát ra khỏi chúng, càng nhanh càng tốt, nhất là cái tên thiếu chín chắn yêu râu xanh lè đó. Tuy nhiên chúng đã tiến gần hơn nhiều, và tôi thì chỉ biết cắm đầu chạy mãi thôi. Tôi tuyệt vọng khi nghĩ thân mình thật cô độc… Cơn co giật trên bầu trời- cái gì đó như chấn động- nó rung lắc không ngừng.

Nguồn: pinterest

- FiFi. Ta tới đây…

Tôi mở lớn mắt. Cái gì đây! Tôi không thể tin vào mắt mình được. Đúng là cái cách nói kiểu này tôi chưa từng nghe qua và mặc dù biết chắc không phải một ai đó thân thiết nhưng tôi vẫn phải xen lẫn sự ngạc nhiên tột độ vào trong nỗi vui mừng. Người mà tôi không ngờ tới nhất lại là người mà dường như chả liên quan gì đến chuyện này cả…

"Bà chị quản lí phục trang???"

Thật khó hiểu??? Chiếc xe trờ tới gần hơn nhưng nó lại rục rịch nhấc lên thụp xuống liên hồi. Tôi như tỉnh hẳn và bước dài chân bằng cách nhẩy phốc lên từng chập. Nhanh lên. Chúng chỉ còn cách đó… rất gần.

Tôi bám chắc lấy đuôi xe. Không! Tên to béo lại chộp được chân tôi, tôi cố gắng đạp vào bất cứ đâu có thể. Ngón tay tôi vuột khỏi thành xe. Tôi loạng choạng đến quýnh quáng cả lên. Bọn chúng đã kéo đến… không sót một ai. Tôi thở dài trong niềm đau về thể xác. Chiếc xe bay vút lên trời…

[1] Hamoku: hâm mộ cuồng.

Tác giả: VTN (2011) -------- (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🎇🎇🎇🏝🏝🏝💛o(〃^▽^〃)o

Pulo Bear - Gấu Pulo


  • Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Đây là bài Blog ad sưu tầm tất cả các ảnh trắng đen quý giá ghi lại về cuộc sống, con người, thiên nhiên và những hoạt động đã diễn ra thực sự tại Côn Đảo vào khoảng thập niên 70 - 90. Nguồn do ad tìm kiếm cũng như tổng hợp từ người dân…

  • Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Dịch vụ tổ chức sự kiện Côn Đảo Pulo Bear (gồm các dịch vụ teambuilding, MC, nhóm đàn - hát phục vụ sự kiện, chụp ảnh sự kiện - nghệ thuật Côn Đảo theo yêu cầu với tiêu chí phù hợp với quyền lợi của khách hàng (Liên hệ qua số điện thoại 09988.052.901, 0385.115.223,…

  • Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Các band nhạc chắc chắn không phải phong trào mới nổi ở Việt Nam, nhưng đến thời điểm hiện tại, band nhạc Việt đã thực sự vươn mình mạnh mẽ và có chỗ đứng nhất định trong làng giải trí của cộng đồng đam mê âm nhạc. Điều này phải nói đến tư duy âm…

#Ba đờ ghe #bí ẩn #Côn Đảo #Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #Du lịch #Du lịch Côn Đảo #Giả tưởng #Hang Đức Mẹ Maria #Hòn Anh #Hòn Bà #Hòn Bảy Cạnh #Hòn Cau #Hòn Trác #Hòn Trứng #Hòn Tài #Hòn Vung #Ku Anh #Ku Em #Linh vật #lãng mạn #Mother Maria's Cave #Móc khóa Pulo Bear #Mắt Ngọc # Người Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #pulobear #Pulo Bear - Gấu Pulo #Pulobear - Gấu Pulo #Quà lưu niệm Côn Đảo #Quà lưu niệm Pulo Bear #Quà tặng Côn Đảo #Quà tặng Gấu Pulo #Quà tặng lưu niệm #Quà tặng móc khóa Pulo Bear #Sáng tác #sưu tầm #Thơ sáng tác #tips #Tiểu thuyết #Tiểu thuyết giả tưởng #Truyện ngắn #Tượng trưng #Văn hóa Côn Đảo #Xóm Ghe Câu Côn Đảo #Đường dây Côn Đảo

Recent Posts
Chat Zalo
Chat Facebook
Gọi 0868 110 689