(ღ˘⌣˘ღ) Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 33) (๑˃ᴗ˂)ﻭ
(>‿◠)✌ Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 33) (-'๏_๏'-)

(Câu chuyện về những người trẻ tuổi ở một thế giới giả tưởng, họ đều có hai cuộc sống, một bình thường và một nổi loạn. Không một ai biết đến cuộc sống nổi loạn còn lại của họ. Họ luôn tự hỏi và muốn làm những thứ thật đặc biệt nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho đến khi định mệnh đưa họ đến với nhau… Một cách tình cờ hoặc do có một bàn tay nào đó sắp xếp?!!? Mời các bạn theo dõi tại trang web pulobear.vn vào mỗi thứ bảy, chủ nhật hàng tuần)

🌟🌟🍍🍇🍋🍉Follow Fanpage Pulo Bear - Gấu Pulo Bear để theo dõi các bài comics hài hước và xu hướng nhé! Link tại icon Facebook dưới đây(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🌟🌟🍍🍇🍋🍉

CHƯƠNG XXXIII: CUỘC HỌP MẶT NHỮNG NGƯỜI BẠN

Đó không phải là một nơi nào trên thế giới này.
Cũng không phải là một hành tinh nào trong vũ trụ này.
Đơn giản đó là một thế giới mà tôi đã tưởng tượng ra.
Những nhân vật được tôi nhào nặn và giờ đây tôi dành nó lại cho bạn…
Hãy nhắm mắt lại và đi vào giấc mơ đó. Mọi sự trùng hợp và kì lạ chỉ là những diễn biến ngẫu nhiên của trí tưởng tượng mà thôi!...

Hiện tại Hy đang bị người của thanh tra Nuy Ta theo dõi.

Q là một nhân vật không thể xuất hiện vào lúc này được vì vụ bắt cóc còn chưa ngả ngũ.

- Hôm qua chị có đọc tin chứ, nhóm HaMoKu đã bị tổ chức GaDu- ĐaTa tóm rồi, hình như bọn chúng khai là có hành hung chị vào hôm chị và cái anh chàng nổi tiếng bị làm rùm beng đó.

- Vậy sao. Chị mới nghe có nhóm như vậy đó. Chắc là chúng đã bịa ra để tự tạo thành tích bất hảo cho mình thôi mà.

Ghê gớm thật, gã thanh tra đã mở rộng cuộc điều tra sang những nhân vật khác. Chứng tỏ ông ta đã khám phá ra chuyện tình cảm của Hy và Q, thậm chí là hơn nữa. Bất lợi cho ông ấy là sự bất hợp tác và không cần sự can thiệp của cảnh sát của hai gia tộc cực mạnh là KIQK và QQ, họ tự coi như chuyện nội bộ giữa hai gia đình.

- Không biết Q giờ đang ở đâu, làm gì…

- Theo em nghĩ là đến phút cuối hai bên gia đình muốn hủy hôn nên bày ra mọi chuyện thế thôi.

- Chị cũng mong thế.

Chú chó trắng dừng lại chỗ chúng tôi, nó tiếp tục làm nhiệm vụ quét dọn, với thiết kế rất đáng yêu nó chẳng hề gây trở ngại cho cuộc trò chuyện của chúng tôi.

- Chị có mang theo vật đó chứ?

Tôi nhẹ nhàng rút ra một cái hộp nhỏ đưa cho Pun.

- Tốt rồi, đợi “cái đó” đến đây mình sẽ chuyển lại cho nó.

- Hy vọng nó mau đến, chị muốn về KTX lắm rồi, LaLa mới có quà ở nhà gửi lên, chị muốn là người đầu tiên ăn nó.

Và theo tình hình thực tại thì cả tôi và Zen đều là những đối tượng không thể xuất hiện ở cạnh nhau.

Cuộc trò chuyện giữa hai đứa tôi càng lúc càng tẻ nhạt dần, Pun ngáp vắn ngáp dài còn tôi thì tranh thủ ngủ một giấc… Cuối cùng cũng xuất hiện- một thân hình to dồ dề- to lắm.

- Của ông đây!- Pun dúi luôn vào túi trước của “ông”.

Tôi chào lấy lệ và nhanh chóng ôm túi chạy theo sau Pun. Chúng tôi rời khỏi Công viên một cách vội vã. Lúc này cái “nốt ruồi” nhỏ ngay cổ tôi mới phát ra tiếng nói.

“- Người của Nuy Ta đã đi theo con rô bốt đó rồi. Hai người lập tức chạy ra đường lộ, phòng khi họ cử ai khác theo sau.”

Tôi gật đầu nhìn Pun. Từ chỗ này đến đường lộ khá xa, lại leo lên trạm dừng chân để lên khu vực đường bộ thì rất dễ lộ. Phía trước mặt xuất hiện hai người cũng cùng một tốc độ tiến thẳng về phía chúng tôi. Tôi và Pun cởi áo khoác ngoài ra, kể cả nón, kể cả hai chiếc túi và ném cho hai người trước mặt- họ có chiều cao và vóc dáng tương tự với chúng tôi. Tự nhiên như chưa hề gặp nhau, chưa hề có một chút hành động nào lạ thường, hai nhân vật thế thân đó mang những vật dụng của chúng tôi lên người, họ di chuyển tới hướng đón xe trượt về lại KTX. Pun rút ra chiếc máy trò chơi đồng thời tách ra đi sau tôi khá xa, cậu bước lên một chiếc xe bóng loáng cùng một tóp bạn nam. Còn tôi đón một chiếc xe khách 4 chỗ để… đi tới chỗ cần tới.

- Mọi người đến đủ cả chứ!

Người lái xe quay lại nhoẻn cười khúc khích.

- Xong rồi, chỉ đợi Max và bố cậu ta đến nữa là những người bạn cũ sẽ được ôm hôn thắm thiết.

- Cảm động lắm Q, nhất là cảnh bố cậu ôm hôn Toz và HaLu đấy. Thật tuyệt!

- Phải, vô cùng độc đáo. Này, con rô bốt ấy của ai thế? Của Zen? Trông nó rất lạ?

- Của thầy NuCoTi đấy, thầy nhờ chúng tớ đưa cái dữ liệu quảng cáo nhẫn cưới cho thầy. Ông nhờ con rô bốt đến lấy.

- Sao, thầy ấy kết hôn mà lại không dám tự đi chọn ah. Lại còn nhờ hai người lấy hộ dữ liệu quảng cáo rồi đưa cho con con rô bôt ấy nữa. Ai lại nghĩ ra cái trò đó vậy?

- Là tớ. Thật ra thầy chỉ hơi ngại thôi, tớ đã nói qua là sẽ đi ngang qua cửa hàng nên có thể lấy hộ cho thầy, nếu thầy thấy ngại thì nhờ một con rô bốt đem về.

- Nhờ vậy mà dù cho người của Nuy Ta có đi theo thì cũng chẳng phát hiện gì thêm.

Chỉ đáng tiếc là phải lôi thầy ấy vào chuyện này.

- Chỗ này là chỗ nào?

Tôi, Q, Zen, Hy và Pun đều đồng loạt hỏi cô gái với gương mặt hiền hậu tương phản với cặp mắt sắt lẻm.

- Nhà riêng của ta!

Năm đứa tôi nhún vai nhìn nhau, trong lòng có chút phân vân. Ai chứ lời nói của người này hơi nhiều nghi vấn.

- Nghe nói FRob chẳng phải rất giàu sao?

- Ví dụ như tập đoàn QQ và KIQK.

- Không lẽ đây là nhân dạng thật của HaLu hay sao?

Chúng tôi thì thầm to nhỏ.

- Đúng là mấy đứa nhóc lắm điều. Giờ thì đi theo ta.

- Khoan đã, còn thiếu một người.

- Hắn tự khắc đến sau. Nhanh thôi. Nghe cái mùi hắc ám ngày càng nồng nặc thì chắc là lão sắp đến nơi rồi.

Ai? HaLu đang nhắc tới bố của Max ư? Chúng tôi ngoan ngoãn đi theo sau HaLu.

- Vào trong đi!

Trố mắt ra nhìn. Không thể khác hơn bởi vì vật mà cô gái trẻ kia chỉ vào lại là một bức tranh thủy mạc vừa dài vừa hẹp. HaLu lật trái bức tranh và phía sau nó là một bức tường trắng. Khi gõ vào lại bong ra một mảng vừa bằng với bức tranh. Chúng tôi sẽ đi vào cái lối đường hầm đó ư? Thật hồi hộp. Và bất ngờ hơn khi con đường chúng tôi sắp đi là…

- Chui lỗ chó!

Pun ngơ ngác chỉ vào cái bụi cây phía sau vườn. Không nói gì HaLu đã qua trước một cách thuần thục. Hy nhận xét theo cách đánh giá riêng anh.

- Đó là cách đánh lạc hướng nếu chẳng may ai đó phát hiện được căn cứ giả của HaLu. Người ta luôn dễ nghĩ đến hướng phức tạp chứ ít khi nghĩ đến cái hướng đi thường gặp trước mắt. Cái bụi rậm này trông chẳng có vẻ được sắp xếp chút nào.

- Dù sao chui thế này cũng vui.- Q có vẻ thoải mái nhất.

- Phong cách của một tên trộm chuyện nghiệp. Nhất là với kẻ tinh quái như HaLu.

Tôi bỗng phì cười khi Zen nói như vậy.

- Sao vậy?

- Em chỉ nghĩ đến cái đích của con đường hầm sau bức tranh, anh nghĩ nó sẽ là điều khủng khiếp nào.

- Ôi, anh chẳng muốn biết đâu.

Về điểm này ngoài tôi, Zen và Hy ra thì Max có lẽ thấm thía nhất. Tôi rất mong gặp lại anh ta sau cái được gọi là “cuộc họp mặt những người bạn”, tuy nhiên điều cốt yếu thật ra là tôi muốn càng sớm càng tốt chiêm ngưỡng nhung nhan thành viên cuối cùng của FRob- những tên trộm huyền thoại.

Cái “lỗ chó” này không hẳn là tầm thường như tôi tưởng, nó hẳn là cửa vào căn cứ địa nào đó. Chúng tôi phải cố gắng lần mò theo từng bước chân của HaLu không sai một tí, theo người phụ nữ đó thì bà ta không chịu trách nhiệm nếu chúng tôi sơ sẩy tự làm bị thương chính mình. Thật đáng ngạc nhiên, phải là người có trí nhớ siêu phàm mới có thể nhớ chính xác đường đi nước bước ở đây. Nó làm chúng tôi quên mất mình đã xuất phát từ vị trí nào, mọi chuyện sẽ rất tệ nếu đột nhiên bà ta bảo rằng…

- Hãy tự trở về nơi chốn cũ trên con đường cũ.

Hay đấy! Thì ra tôi với bà ta có cùng suy nghĩ. Chỉ khác cảm xúc.

- Đồng ý cho bọn mi gặp được FRob là một vinh dự lắm rồi, nhưng bọn ta cũng có điều kiện. Đơn giản thôi, những kẻ vô dụng- hèn nhát- ngốc xít tuyệt đối không đáng để bọn ta đón tiếp. Nhưng cũng không thể dễ dàng để họ trở về, vì vậy, tự các người lo tiếp hướng đi của mình. Nhiệm vụ của ta tới đây là hết!

Luồng gió từ khu vườn khô rụng đầy lá tốc mạnh, khiến chúng bay loạn cả lên. Đến khi chúng tôi kịp nhìn lại thì HaLu đã chẳng còn một chút dấu vết.

- Có ai kịp nhớ nổi cách mà bà ta đã dẫn chúng ta đi không?

- Em có nhớ một chút- Pun nhanh nhảu- Hình như là bước ba bước qua bên trái chiếc hồ nhỏ, đi vòng quanh thân cây, đào một cái lỗ, nhảy qua nó rồi lấp lại, sau đó đi ngang qua bậc thang 5 bước, chúi đầu xuống dưới bụi cây, bò thật chậm vào bên trong, ngẩng lên hít sâu 2 lần, ra khỏi bụi cây thì ngoáy mông 10 lần đồng thời lắc đầu liên tục… Và… ơ sao em thấy nó kì cục quá!

- Quá kì cục, bởi nó y như hành động của một chú chó.

- Hy nói đúng, thật ra chúng ta đã quá bị ám muội rằng đây là lối vào căn cứ địa của FRob nhưng lại không để ý việc HaLu chưa hề nói nếu không làm theo sẽ bị trúng bẫy. Thói quen thích chơi đùa của bà ta thật...- Zen ngán ngẩm đáp.

-  Chúng ta đã vô tình làm đúng theo lời bà ta mà chẳng chút nghi ngờ. Nếu không bước ba bước qua bên trái sẽ không thấy có cái hồ nhỏ xíu bên dưới, nếu không đi vòng quanh thân cây thì không phát hiện thấy có vài vật nguy hiểm khả nghi bên dưới buộc ta phải đào lên, bậc thang thiết kế chỉ để đi ngang, bụi cây chật hẹp không thể ngẩng đầu lên, sự ngộp thở khiến ai nấy liền hít sâu nhanh chóng sau khi ra khỏi nơi đó, chẳng hiểu cái gì trong bụi cây đâm khắp người khá khó chịu khiến mọi người đều rùng mình.

- Tất cả, ngoại trừ HaLu, bởi vì hắn ta vào trước và dễ dàng rải thứ gì gây ngứa phía sau.- Pun tiếp lời của Q.

Thật ra tôi chỉ thấy điều ngạc nhiên nhất chính là Pun có thể nói một mạch mặc dù trí nhớ nhanh thoắt kiểu này tôi mới lần đầu diện kiến ở cậu.

....

Tất cả đều đứng yên bất động- FRob- năm con người huyền thoại với mỗi khí thế khác biệt- bất bình thường- chính xác hơn là những quái nhân huyền thoại đang hiện diện trước chúng tôi. Tôi không còn nhận ra đây là "chỗ cũ" theo như lời HaLu nói nữa. Ngoài ra chúng tôi đang đoán già đoán non về người đàn ông da đem sẫm, sự hung dữ lồ lộ ra ngoài, cặp mắt rất đậm bộc lộ vẻ hiếu chiến bên dưới hàng lông mày đậm đen đứng kế bên Max. Trông ông ta chẳng có mấy thiện cảm với tất cả mọi người, nhất là vẻ bực tức khi hướng nhìn chúng tôi. Điều này làm tôi bị sốc bởi nó quá khác những gì mình suy đoán- về bố của Max.

Thế còn nơi đó thì sao? Mái đầu bạc trắng thật thanh thoát đủ để bọn tôi chiêm ngưỡng trọn vẹn, đến cả lưng của con người này cũng không thấy rõ. Người đó ngồi yên vị chính giữa Man- TaLa, Toz và một thanh niên bảnh bao mà ai cũng biết tỏng là sở thích cải trang của ai rồi. Chỉ là cái cảm giác đó- nó thật bức rứt- không thể lẫn vào đâu được. Nó khiến tôi không thể rời mắt khỏi nơi đó.

- Mọi người lầm rồi chứ gì. Bố tôi không phải thành viên cuối cùng của Frob và người bên đó mới là thủ lĩnh của Frob huyền thoại.

Thủ lĩnh FRob? Ông ta là thủ lĩnh của FRob ư? Nếu thực sự như vậy thì mọi việc sẽ giải thích được vì sao ông ấy luôn cho tôi cái cảm giác đó. Cũng giống bây giờ- một hình ảnh hòa tan với vạn vật xung quanh, nhưng lại bị đánh lừa trong cái vỏ bọc vô cùng hiền hòa. Rất gần gũi mà lại vạn lần xa xôi. Tôi chẳng dám tin được rằng có một ngày mình gặp lại người con trai của tuổi thơ- người con trai đã khắc vào trái tim bé thơ của tôi sự ấm áp của tình thương lẫn ánh mắt ghẻ lạnh, tàn nhẫn trong một khoảnh khắc. Là hắn ta sao? Tôi muốn thốt lên cho Zen và mọi người bất cứ điều gì nhưng quai hàm cứ như đông cứng lại. Nhưng dường như tôi không phải là nạn nhân duy nhất bị chấn động mạnh về tâm lí, thậm chí Zen đã bất động rất lâu nhìn thẳng phía trước. Môi anh mấp máy rất khẽ.

- Chú! Chú Zai!

Ngay lúc này tôi mới nhận ra mọi người đều kinh hoàng. Tất cả, ngoại trừ những thành viên FRob. Họ- một đứng cạnh tôi và một ngồi yên vị nơi đó- giống nhau như hai giọt nước, nếu không tính màu tóc. Khắp người tôi gai gai, bàn tay bắt đầu sần sùi, cảm giác nôn nao từ cuống họng dâng trào. Chính là anh ta! Cũng nụ cười đó, dáng vẻ đó, sự thân thiện hoàn hảo vẫn bao quanh người.

- ZenZen! Lâu rồi mới gặp cháu. Kể từ khi ta chưa kịp đưa cháu thoát khỏi cái gia đình bất hạnh đó cũng đã hơn 10 năm rồi nhỉ? Vẫn đóng vai đứa con ngoan học giỏi biết cách dụ đàn bà con gái y như bố cháu hả? Lớn hơn nhiều đấy! Ah! Nhân vật này hay đây.- Ông ta chuyển sang hướng khác- Cô bé con ngày nào đây mà. Cô vẫn sống tốt sau lần đó hả. Tôi biết mình không nhìn sai người mà. Phải không FiFi? Chỉ tiếc cô quá yếu đuối.

Tôi giật thót khi ông ta thốt lên cái tên tôi một cách đầy thương yêu. Giả dối. Tôi tránh chạm vào cặp mắt của hắn, hơi lùi lại phía sau Zen và nắm chặt tay Q. Giọng của người đàn ông này khác xa Zen, tôi mừng vì điều đó.

- Quên rồi sao cô bé, đối với “ZaZa thân yêu”!

- Chú thích làm mọi thứ theo ý thích của mình, kể cả mặc kệ làm mọi người bị tổn thương. Có phải kết quả ngày gặp mặt hôm nay cũng do một tay chú sắp xếp?

- Đúng. Cháu nói đúng. Nhưng cháu có nhận ra một điều, chính cháu là bản sao của ta không? Cháu không hề giống ai trong gia đình hết, ngoại trừ ta. Phải không? Có trùng hợp không? Cháu đang nghĩ gì? Mẹ cháu ư? Không, không phải nguyên nhân. Mà điều khẳng định chính là chúng ta có sự ràng buộc về định mệnh. Cháu có muốn biết tại sao cháu và FiFi quen nhau không? Lại trùng hợp? Huống chi bạn gái cháu lại là đệ tử đầu tiên của ta. Chỉ tiếc trái tim nó quá yếu đuối không vượt qua được cảm xúc, thật uổng công ta đã chỉ bảo cho nó rất nhiều.

- Nói vậy nghĩa là mọi chuyện đều do người này sắp đặt ư? Không thể nào?- Pun thốt lên- Nghĩa là chuyện những thành viên FRob lục đục là giả, kể cả chuyện chúng ta tính toán và lăn xả vào đám cưới để giải cứu Q cũng nằm trong sắp đặt của ông ấy á? Nhưng ban đầu chính Hy đã được nghe bố Q kể lại mà.

Anh chàng bảnh bao lạ mặt chắt lưỡi.

- Bọn nhóc các người tự cho mình thông minh, cái trò giả kí hiệu đó mà qua mặt được bọn ta à, nên nhớ là thành viên FRob có cách nhận ra nhau bằng cách riêng của mình. Kí hiệu chỉ dùng cho người ngoài thôi. Chẳng qua là giả một màn kịch nhằm đánh thức bản năng của chính các người. Thế thôi! Còn cái việc Man- TaLa hay Toz và cả ta ra công bày ra cái trò này chẳng qua là ý đồ của thủ lĩnh.

- Hả? Anh là ai vậy?

Thái độ sững sờ của Pun khiến không gian lặng đi vài giây. Thằng nhóc vẫn chưa nhận ra đó là do HaLu vừa thay đổi diện mạo.

- Nghĩa là bao gồm cả việc khiến tôi và Zen lâm vào cảnh khốn đốn thế này sao?- Tôi bực dọc trách móc.

- Xin lỗi nhé, ta chỉ thừa lệnh làm theo thôi. Mới nhiêu đó đã là gì, bọn nhóc các người…

- Đừng nói thế HaLu, tôi đánh giá cao những gì mà chúng làm.

- Zai, xin ông hãy vào đề ngay ah?

- Cậu là Hy?- Ông ta nhướn mày cho sự xác nhận của Hy- Tốt lắm, không uổng công Man- TaLa bỏ bao nhiêu công sức cho cái ngày hôm nay. Ai cũng được lắm, được lắm. Thế thì nghe cho kĩ đây: bắt đầu từ giờ phút này, tất cả coi như mất tự do!

- Ông chú của Zen ah? Quyền lực của ông có thực sự làm được điều đó không?- Max nói.

- Cậu cứ hỏi CaRon bố cậu trước đã- đáp lại bằng một nụ cười rợn da gà và người đàn ông ngăm đen bên cạnh Max chẳng buồn đáp trả.

- Tôi có thể hỏi một chuyện được không?- Q thong thả- Vì sao lại là chúng tôi mà không phải ai khác.

- Hỏi hay lắm, cô bé đúng là hậu duệ của Man- TaLa. Những người ở đây đều hữu ý hay vô tình mang một dòng máu của FRob, tự mọi người đã chọn tham gia vào quá trình tuyển chọn của ta. Kiểm nghiệm lại bản thân xem, có phải rất thích cảm giác này không? Một sự tò mò, khiêu khích đầy quyến rũ. Trong con người các bạn tồn tại nỗi tò mò, muốn tham gia vào một cách không ồn ào nhưng đầy quyết liệt, khôn ngoan. Cái cảm giác được lật tẩy hoặc phỗng tay trên từ một số kẻ còn táo tợn hơn kẻ trộm mới thực thích thú ấy chứ. Cho nên, ta quyết định sẽ giúp các bạn phát huy sở trường và sở thích của bản thân lên đỉnh điểm cao nhất bằng cách của ta.

- Nói cách khác, ông muốn chúng tôi là đời sau của FRob?

- Hiểu vấn đề rồi đấy FiFi?

- Chỉ vì vậy mà ông xem việc đưa chúng tôi đến chỗ chết là cuộc huấn luyện sao? Nếu câu trả lời là không đồng ý!

- Mọi người đã quên tôi nói gì rồi sao: kể từ bây giờ, các bạn đã mất tự do. Mọi chuyện đều do tôi quyết định.

- Tôi đồng ý!

Zen cất tiếng. Anh bình tĩnh chưa từng thấy, nụ cười anh thoảng nhẹ suýt chút nữa tôi đã lầm lẫn với Zai.

- Nhưng chú, ah không, FRob phải hứa với chúng tôi một chuyện. Nếu chúng tôi thắng coi như mọi trò sắp đặt của chú bị đổ bể, đừng bao giờ xen vào chuyện của chúng tôi nữa. Ngược lại theo ý của chú.

- Cậu quên hỏi ý tớ rồi Zen?

- Max, tớ hiểu cậu như lòng bàn tay.

- Vậy mọi người còn lại?

Hy và Q chẳng ngần ngại đứng về phía hai gã con trai háo hức trên cặp mắt sáng ngời. Tôi nhìn Pun, cậu bé nhún vai cười tươi và cậu nhanh nhẩu bá lấy vai Max. Zen đưa tay về phía tôi, anh cười tinh quái, đôi mắt hấp háy vẻ như “thôi nào, đừng giả vờ mà, anh biết em cũng thích thú được tham gia vào chuyện này”. Thì… tất nhiên là thế.

Tác giả: VTN (2011) -------- (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🎇🎇🎇🏝🏝🏝💛o(〃^▽^〃)o

Pulo Bear - Gấu Pulo


  • Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Đây là bài Blog ad sưu tầm tất cả các ảnh trắng đen quý giá ghi lại về cuộc sống, con người, thiên nhiên và những hoạt động đã diễn ra thực sự tại Côn Đảo vào khoảng thập niên 70 - 90. Nguồn do ad tìm kiếm cũng như tổng hợp từ người dân…

  • Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Dịch vụ tổ chức sự kiện Côn Đảo Pulo Bear (gồm các dịch vụ teambuilding, MC, nhóm đàn - hát phục vụ sự kiện, chụp ảnh sự kiện - nghệ thuật Côn Đảo theo yêu cầu với tiêu chí phù hợp với quyền lợi của khách hàng (Liên hệ qua số điện thoại 09988.052.901, 0385.115.223,…

  • Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Các band nhạc chắc chắn không phải phong trào mới nổi ở Việt Nam, nhưng đến thời điểm hiện tại, band nhạc Việt đã thực sự vươn mình mạnh mẽ và có chỗ đứng nhất định trong làng giải trí của cộng đồng đam mê âm nhạc. Điều này phải nói đến tư duy âm…

#Ba đờ ghe #bí ẩn #Côn Đảo #Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #Du lịch #Du lịch Côn Đảo #Giả tưởng #Hang Đức Mẹ Maria #Hòn Anh #Hòn Bà #Hòn Bảy Cạnh #Hòn Cau #Hòn Trác #Hòn Trứng #Hòn Tài #Hòn Vung #Ku Anh #Ku Em #Linh vật #lãng mạn #Mother Maria's Cave #Móc khóa Pulo Bear #Mắt Ngọc # Người Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #pulobear #Pulo Bear - Gấu Pulo #Pulobear - Gấu Pulo #Quà lưu niệm Côn Đảo #Quà lưu niệm Pulo Bear #Quà tặng Côn Đảo #Quà tặng Gấu Pulo #Quà tặng lưu niệm #Quà tặng móc khóa Pulo Bear #Sáng tác #sưu tầm #Thơ sáng tác #tips #Tiểu thuyết #Tiểu thuyết giả tưởng #Truyện ngắn #Tượng trưng #Văn hóa Côn Đảo #Xóm Ghe Câu Côn Đảo #Đường dây Côn Đảo

Recent Posts
Chat Zalo
Chat Facebook
Gọi 0868 110 689