(ღ˘⌣˘ღ) Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 6) (๑˃ᴗ˂)ﻭ
(>‿◠)✌ Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 6) (-'๏_๏'-)

(Câu chuyện về những người trẻ tuổi ở một thế giới giả tưởng, họ đều có hai cuộc sống, một bình thường và một nổi loạn. Không một ai biết đến cuộc sống nổi loạn còn lại của họ. Họ luôn tự hỏi và muốn làm những thứ thật đặc biệt nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho đến khi định mệnh đưa họ đến với nhau… Một cách tình cờ hoặc do có một bàn tay nào đó sắp xếp?!!? Mời các bạn theo dõi tại trang web pulobear.vn vào mỗi thứ bảy, chủ nhật hàng tuần)

🌟🌟🍍🍇🍋🍉Follow Fanpage Pulo Bear - Gấu Pulo Bear để theo dõi các bài comics hài hước và xu hướng nhé! Link tại icon Facebook dưới đây(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🌟🌟🍍🍇🍋🍉

CHƯƠNG VI: NURUBI

Đó không phải là một nơi nào trên thế giới này.
Cũng không phải là một hành tinh nào trong vũ trụ này.
Đơn giản đó là một thế giới mà tôi đã tưởng tượng ra.
Những nhân vật được tôi nhào nặn và giờ đây tôi dành nó lại cho bạn…
Hãy nhắm mắt lại và đi vào giấc mơ đó. Mọi sự trùng hợp và kì lạ chỉ là những diễn biến ngẫu nhiên của trí tưởng tượng mà thôi!...

Cánh đồng hoa trải dài tăm tắp là khung cảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi khi xe sắp sửa đáp xuống. Q dụi mắt nhìn cho rõ hơn trong khi Pun áp tay vào kính xe xuýt xoa:

- Wao! Đẹp thiệt đó.

Với họ thì có lẽ cảnh thiên nhiên thực sự thế này khó mà bắt gặp được ở thành phố nhưng đây vốn là nơi tôi sinh ra và lớn lên, nơi tôi hằng yêu mến. Lâu lắm rồi chưa trở lại, tất cả vẫn nguyên vẹn đợi tôi về. Tâm hồn tôi thư thái hẳn, dường như những muộn phiền ưu tư trong tôi bỗng tan biến vào làn gió mát rượt giữa không gian thoáng đãng mênh mông này. Mọi người bỗng chốc đều nhìn tôi.

- Sống được ở nơi rừng núi hoang sơ thế này thật diễm phúc, hèn chi bà chị nhanh nhẹn và giỏi leo trèo y như...

Tôi chỉ cười vu vơ. Con đường duy nhất dẫn lên căn nhà nhỏ được bao quanh bởi hai cánh đồng hoa vàng rực, chúng cao lấp xấp cỡ lứa nhau và gần bằng vai người nếu tính theo cây cao nhất so với vai người có chiều cao trung bình khá cỡ như tôi. Cánh cổng bằng gỗ đơn sơ như vật mẫu tượng trưng cho lối vào hoàn toàn không cố ý ngăn cản bước chân của bất cứ một vị khách nào. Trước sân nhà, chiếc xích đu bằng sợi dây từ nhánh cây già do anh tôi làm năm tôi học mẫu giáo- một phần tư thân cây bám vào một góc căn nhà như thể đứa con bám víu vào bà mẹ già. Chiếc xích đu im lìm đầy cô đơn, bên trái nó là cái hồ phun nước bé xíu róc rách dưới giàn cây trái leo mà trái nào trái nấy dù xíu xiu thôi đã đu nặng lún phún như mấy chiếc chuông gió xinh xắn. Tôi biết chắc mẹ vẫn thường lên chăm cho bọn chúng hàng ngày, bởi nó chính là ngôi nhà kỉ niệm của anh em tôi từ hồi còn bé đến giờ. Q giơ tay bợ chúng lên bằng sự say sưa, tôi thấy vui vì hầu như mọi người có vẻ thích nơi này, đặc biệt là trông họ rất thích ngôi nhà nhỏ bé này.

- Mấy trái này ăn được không chị?

Tôi nhìn bộ dạng của Pun và sực nhớ ra, ah phải, mọi người đã mệt lắm rồi… Tôi lén đưa mắt nhìn anh và bất động. Anh đang lặng lẽ ngắm nhìn xung quanh đó- anh nhẹ nhàng chạm vào chúng như nâng niu thứ quý giá của riêng mình- trái tim tôi phập phồng không ngừng. Căn bếp nối liền với phòng khách, trong một không gian hẹp lại ấm cúng kì lạ, mọi người đều rất vui vẻ, cả Zendy cũng hòa cùng với họ. Tôi vào phòng dọn dẹp ít chăn gối cho bọn con trai, họ chịu khó ngủ dưới nền vậy dù lúc trước anh em chúng tôi vẫn ngủ tất trên giường. Lay hoay dọn dẹp tôi không hay Zendy đã đứng sau lưng tự nãy giờ, cho đến khi anh choàng hết thân thể nóng ấm ôm lấy người tôi. Anh ngửi lấy chiếc cổ sau khi đã vén tóc tôi qua một bên. Xoay người tôi lại, anh nâng cằm tôi lên và săm soi hai bên má, vết bầm còn hằn nơi ấy, ngón tay anh run run chạm vào nó.

- Nói đi! Em có ghét anh không?

Tôi chợt phì cười thành tiếng, anh bỗng ngượng ngùng quay đi.

- Còn anh thì ghét em.

Tôi cũng cố nín cười và quay đi tránh anh thấy nỗi tủi thân của mình.

- Nếu em và anh ghét nhau được thì tốt quá.

Zendy sững sờ nắm chặt vai tôi đau điếng, tôi cắn răng nhìn trừng trừng vào đôi mắt phẫn nộ của anh, sẵn sàng chờ đợi điều anh nói. Nhưng không. Anh chỉ im lặng cúi đầu một cách bất lực. Im lặng…im lặng và im lặng. Tôi tức giận thực sự và cũng chán ngán cái mối quan hệ lằng nhằng giữa ba kẻ ngốc chúng tôi. Rõ ràng tôi biết chuyện giữa Zendy với cô gái đó và tôi với anh đơn giản chỉ là mến nhau ở mức tình bạn. Có đúng thế chăng hay tôi đang tự lừa dối mình, nếu vậy tại sao tôi nhớ anh nhiều đến thế, nếu vậy thà tôi đừng gặp anh, thà anh đừng biểu hiện điều gì để tôi cảm nhận được về tình cảm của anh đối với tôi cả… Trăm ngàn lần tôi tự khiển trách bản thân mình. Zendy dịu dàng hơn hôn lấy tay tôi thật nồng nhiệt như thể van lơn ở người khác sự cầu xin lớn lao. Tôi rụt tay lại và cay đắng nhận ra mình hồi hộp và ngốc nghếch thế nào khi bên cạnh anh ta. Rốt cuộc thì tôi là cái gì, có phải kẻ đơn phương phá đám chuyện người khác hay chỉ cố gắng hoàn thành tốt vai trò của người bạn. Tôi làm sao cấm mình thôi không nhớ anh, thôi không muốn gần gũi anh- đó là tình yêu sao? Nhưng tôi muốn kết bạn với anh ấy, tôi việc gì phải rời xa anh nếu chúng tôi chỉ là bạn bè đồng điệu tâm hồn- là những kẻ lạc loài giữa vũ trụ rất hạnh phúc tìm thấy được ngôi sao giống mình. Zendy? Anh biết tình cảm là gì mà phải không? Hay tại em ngốc nghếch mới tự mình suy diễn ra như vậy. Tôi không cam tâm, tội vạ gì phải khổ sở- dằn vặt, ít ra phải có một con đường để đi chứ. Tôi quyết định ném đống mền, gối xuống sàn nhà, bỏ chạy ra ngoài, anh bất ngờ nắm tay tôi lại.

- Tại sao?!?

- Em muốn tìm câu trả lời cho chính mình!

Pun từ bếp chạy ra miệng nhuồm nhoàm thứ trái cây đang ăn dở nhảy cẫng lên.

- Đi dạo hả chị? Em đi nữa.

Hy túm ngay cu cậu ra hiệu “ngoan ngoãn”.

- Ở nhà đi Pun!...

Tản bộ giữa cánh đồng hoa đang uốn mình dưới bầu trời lộng gió- mùi thơm thoang thoảng căng ngực tôi thật khoan khoái. Zendy vẫn lặng lẽ theo sau.

- Tình yêu và tình bạn, chọn cái nào để bớt phiền toái hả anh?... Anh làm gì vậy?- Tôi hỏi khi thấy anh cứ đặt tay lên ngực mình.

- Coi thử tim anh nói gì?- Anh tỉnh bơ.

Tôi vuốt mái tóc lòa xòa ra sau.

- Em chỉ tự hỏi mình thôi. Nhưng em muốn biết anh chọn cái nào.

Anh chẳng suy nghĩ trả lời ngay: - Cả hai!

Tôi tức giận đấm vào ngực anh trước sự ngỡ ngàng của Zendy, anh trợn mắt:

- Em là chú bé ngang tàng đó à?

- Anh không nghiêm túc!

- Anh rất nghiêm túc.- Zendy nhíu mày- Đối với em anh luôn nói thật lòng mình. Làm sao anh lý giải được tự nhiên có một ngày lại bị mắc cảm xúc vào một đứa con gái xa lạ như em chứ. Anh chưa bao giờ phụ thuộc hay thậm chí cảm thấy nhớ nhung bất cứ cô gái nào. Trời xui đất khiến thế nào đúng cái ngày hôm đó, trong cơn điên anh muốn xé toạc cái vỏ bọc hoàn hảo của mình thì lại gặp ngay hai con nhóc phá đám...

- Thì sao??? - Tôi nhướn mày.

- Em không thấy kỳ lạ ak. Không hiểu sao anh bỗng có cảm giác hưng phấn tột cùng. Cảm giác thân thuộc và gần gũi chưa từng có, thậm chí còn sảng khoái hơn khi ở cùng nhóm bạn của mình. Mà anh nhớ em nhìn anh say đắm lúc đó còn gì!- Anh xoa xoa cằm ra vẻ bắt thóp được tôi.

- Em chỉ nghĩ sao lại có một đám đú đởn phá làng phá xóm vào giờ này, còn cái gã có quả đầu rủ rượi bóng bẫy kia chắc là tên cầm đầu...

Tôi chưa kịp nói xong thì đã bị anh tóm lấy véo vào má đau điếng kiểu đừng có mà lếu láo. Vết thương gần mặt tôi lại được dịp sưng lên, tôi nhăn mặt xuýt xoa khiến anh bối rối một cách ngốc ngếch. Anh lại trở về với hình ảnh một con sói cô độc với đôi mắt buồn. Tôi nhìn thẳng vào mắt Zendy với câu hỏi mà khao khát muốn hỏi anh từ rất lâu:

- Anh yêu DuDu mà đúng không?

Câu hỏi lạnh như băng của tôi như kéo Zendy về thực tại. Anh lảng tráng ánh mắt của tôi. Tôi bỗng điên tiết thực sự, cái gã ngốc này anh ta nghĩ mình là ai chứ, cái kiểu nước đôi này khác nào đang đùa giỡn với hai người con gái đâu. Tôi chạy ngược lại để đối diện với Zendy, anh nhìn tôi rồi khẽ thở dài:

- Anh chưa bao giờ nói mình yêu DuDu cả. Em vừa ý chưa?

- Vừa ý!!! Anh nghĩ em đang ép anh đó ak. Nếu không yêu tại sao anh lại quen với cô ấy, chẳng lẽ anh muốn lợi dụng cô ấy...

Tôi bỗng im bặt vì phát hiện mình hơi quá, mà không, vì ánh mắt trừng nghiêm khắc của anh thì đúng hơn. Nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, tôi nói nhẹ hẫng pha chút mỉa mai.

- Em thì anh xem là người bạn đồng điệu, còn DuDu thì là bạn gái nhưng anh lại không thừa nhận anh yêu cô ấy. Anh ăn gì khôn vậy Zendyyyyyyyyy! - Tôi dài giọng một cách phách lối với anh. Nhưng anh chỉ thở dài.

- Chẳng phải anh đã nói với em rồi sao? Anh chưa từng bị phụ thuộc cảm xúc vào bất kỳ một con gái nào? Cho đến khi gặp em. Điều đó có nghĩa là trước đó anh không có cảm xúc đặc biệt gì với cô gái nào hết. Nhưng anh không lý giải được. Anh chỉ biết ở bên cạnh em anh thấy vui. Anh muốn ở cùng mọi người. Anh chỉ muốn em thấy con người thật của anh thôi.

Tôi quát lên:

- Làm gì có kiểu tình bạn lạ lùng như vậy? Anh chẳng qua là một kẻ ích kỷ mà thôi!

Zen quay quắt người lại:

- Em còn không hiểu sao? Anh chỉ cảm thấy con người thật của mình khi ở bên em và cũng chỉ muốn em thấy điều đó thôi, anh sẽ từ chối trả lời mọi câu hỏi riêng tư của bất cứ ai với anh. Chỉ riêng em thôi. Em hiểu chứ?

Tôi ôm lấy đầu mình, phát điên lên mất. Zendy hỏi như vậy có khác nào đang ngầm khẳng định là anh ấy đang thích tôi ư? Anh cầm tay tôi đặt lên má mình. Tôi bực dọc.

- Bạn bè cái kiểu gì đấy? Buông ra...

Zendy cười gượng gạo.

- Anh xin lỗi, anh không muốn em phải khó xử, cũng không muốn em chịu thiệt thòi vì anh. Nhưng anh không thể thôi nhớ em da diết, không thể kìm nén đừng ôm lấy em, đừng gần gũi em, mỗi lần gặp em anh cảm thấy thỏa mãn nỗi khao khát nhung nhớ em. Biết bao lần anh tự hỏi mình đã làm gì được cho em, thế nhưng anh càng bất lực hơn không thể bảo vệ em. Tất cả, tại sao với em lại không thể chứ?

- Vì anh yêu DuDu.- Tôi lạnh lùng.

- Anh rất mến và tôn trọng DuDu. Bọn anh đã sống cùng nhau từ nhỏ, cô ấy là cô gái đầu tiên có khoảng cách rất thân thiết với anh. Anh vẫn nghĩ bọn anh có cái tình cảm giữa hai người khác giới thật, nhưng càng lớn anh càng nhận ra không phải, đó không phải là cảm giác yêu đương. Anh chưa hề nghĩ mình bớt yêu mến cô ấy, chỉ là… đối với em cảm giác ấy lại rất khác…

Tôi đưa anh đến bãi đất tôi thường ngồi, nơi này có thể nhìn thấy toàn vùng tôi đang sống. Chỉ tay về ngôi nhà hai tầng có mái vòm tròn, xung quanh là một khoảnh đất rộng im lìm chìm vào giấc ngủ say.

- Nhà em ở đấy.

Anh gật gù:

- Xinh lắm!

Tôi bật cười về cách khen của Zendy rồi hãnh diện giơ bảy ngón tay, anh tròn mắt thú vị.

- Nhà em đông vậy sao?

Tôi mở to mắt khẳng định thêm với anh.

- Này nhé! Ba, mẹ, anh Đan (tên đúng là Đan luôn), chị May (tên đúng là Mai), hai anh song sinh là Po- Pan (nghĩa là Phong và Phan), cuối cùng là em. Trong nhà ai cũng thương hết, chỉ ghét mỗi anh Đan nhất- ảnh đến giờ vẫn long bong lang bang chẳng nghề nghiệp gì hết, tối ngày chế ra ba loại cây hỗn hợp kèm mấy tính năng quái gỡ. Đấy! Cây xích đu là lúc nhỏ anh ấy chế ra đó. Lúc đó em mới học mẫu giáo thôi. Chị May thì nghiên cứu thảo dược chữa bệnh cho phụ nữ. Hai anh Po-Pan thì chả hiểu sao lại chọn con đường hội họa, vì họ vốn học rất tốt các môn học khác. Điều lạ là nếu thiếu một trong hai người thì họ không làm được gì cả. Họ đã chuyển ra ở riêng, em chợt buồn cười nếu nghĩ họ sẽ lấy vợ…

Zendy giơ một ngón tay.

- Khoan! Sao em lại ghét Đan?

- Vì ảnh là tên cà chớn, lúc nào cũng bắt nạt em, chê bai em đủ thứ, em càng tức giận anh ấy càng tỏ ra khoái chí.

Anh gục đầu vào hai cánh tay đang đặt lên gối cười rung cả vai. Tôi để yên cho anh cười, y như cả đời anh chưa được cười vậy, phải rất lâu sau anh mới ngẩng lên, mặt đỏ au vì cười:

- Không ngờ em cũng có lúc như thế này.

Tôi mường tượng bộ dạng mình “thế này” theo anh nói đến khó chịu.

- “Thế này” là hay hay dở?

- Chắc là dở rồi…

Rồi anh mở sợi dây chuyền trên cổ ra cho tôi xem gia đình mình. Chỉ vỏn vẹn ba người, tất cả họ đều rất đẹp và sang trọng và tôi nghĩ cái từ “con nhà nòi” mà Q nói thì có lẽ ba mẹ anh ấy cũng là nghệ sĩ. Anh không đề cập nhiều đến gia đình mình, chỉ nói rằng gia đình anh và DuDu rất thân nhau. Tôi buộc miệng khen khuôn ngực của mẹ anh rất đẹp khiến anh bật cười đùa.

- Em có thật sự là con gái không vậy?

- Chỉ là ngưỡng mộ cái đẹp, đó cũng chính đáng thôi mà.

- Ừ, chính đáng- Anh nhại lại tôi- Nhất là với cô gái “lép như con tép” chứ gì? Đúng là cặp bài trùng mà. Hai con tép.

Tôi biết anh muốn ám chỉ tôi và Q nhưng giả vờ chẳng để ý.

- Anh thích ngực đẹp?

- Tất nhiên rồi!

Tôi trỏ vào mặt anh:

- DuDu có khuôn ngực rất đầy đặn.

- Đúng vậy.

- Nhưng em thì không.

- Đúng luôn.

- Đồ dâm tặc.

Zen bật cười lớn, anh thậm chí là nằm bẹp xuống bãi cỏ. Tôi chậm rãi.

- Em nghĩ kĩ rồi. Chúng ta tạm thời chấm dứt tình trạng này thôi.

- Em nói tiếp đi!

- Nếu cứ giữ mãi tình trạng này chắc em chịu không nổi đâu. Bản thân anh cũng mơ hồ về tình cảm của mình, cứ như vậy làm em thấy rất khó xử. Chỉ biết vui rồi lại buồn vu vơ, đến một lí do để vui mừng hay tức giận cũng thấy khó khăn.

Zen đưa đôi mắt trong vắt soi vào tôi, tôi ngỡ mình đang chạm vào tận sâu trong trái tim anh đấy. Anh sờ vào má tôi:

- Em đừng làm gì cho anh. Anh sẽ không để em chịu đựng thêm. Anh sẽ sớm có câu trả lời cho em.

Anh vui đùa với lọn tóc phật phờ trên trán mình như đứa trẻ.

- Còn tạm thời, cứ ở bên cạnh anh. Mọi chuyện để anh giải quyết!

Đôi mắt anh bỗng nghiêm khắc khiến tôi cảm giác mọi thứ xung quanh đều muốn phủ phục nghe theo lời anh nói, anh trở lại là gã con trai kiêu hãnh ngày nào mà tôi gặp- đó là hình ảnh con sói đầu đàn đầy uy lực bất kham và cũng luôn khao khát một nơi bình yên trong tâm hồn. Con sói đó đang cầm tay tôi- một con bé ẩn chứa sự nổi loạn trong lớp vỏ bọc trầm lặng.

Chúng tôi trở về khi sương xuống quá nhiều và hơi ấm từ lòng bàn tay không còn đủ sưởi ấm da thịt nữa. Mọi người vẫn chưa ngủ- họ đang đốt pháo bông và quay gà nướng.

- Gà không ngon lắm nhưng ở nơi lãng mạn thế này mà ngủ sớm thì tiếc.

Đồng tình với Q là cái ngáp rõ to của nhóc Pun. Nó bị liếc một cái như điện xẹt, Pun nhe răng cười đánh trống lảng.

- Xem chú Hy tháo mắt kiếng nhìn lạ quá.

Trông Hy hiền và chững chạc hơn tôi tưởng, đôi mắt từng trãi và đáng tin cậy, nhất là với mấy đứa con gái như tôi. Q hỏi dò Zendy:

- Anh với FiFi đi cũng lâu rồi. Thế giải quyết được gì chưa? Anh nhé ZenDy, tôi biết con người anh tham lam và chảnh choẹ. Nhưng đừng có đem người khác ra làm trò đùa đấy.

Tôi phì cười với cái giọng điệu của nhỏ.

- Cậu tưởng tớ dễ bị ăn hiếp lắm hả?

Zendy vỗ nhẹ mấy cái vào đầu tôi:

- Còn nguyên nhé. Tôi chưa làm gì đâu đấy.

- Anh dám?

Nhóc Pun nhai nhóc nhách chen vào:

- Phải, phải. Ảnh sao dám được chứ. Chị FiFi có tuyệt chiêu một cước vào mông hơi bị lợi hại.

Zendy cười. Tôi bước tới định đùa với Pun thì nghe Q cảnh báo:

- Cẩn thận với tên nhóc ấy, mình mới biết được nó rất thích ngực đẫy đà đấy. Gian xảo lắm!

- Thì tên con trai nào cũng thế. Chẳng tên nào thích “lép như con tép” cả.

- Con gái cũng thế thôi!- Zendy trả đũa- Không biết ai đó cố ý ngồi trên chiếc thuyền có hình cặp ngực thiệt gợi cảm, lại còn khen người khác ngực đẹp.

Tôi đỏ gay mặt nhớ lại, thì ra hắn có trông thấy tôi, ngớ ngẩn một nỗi là chính tôi và DuDu là con gái mà lại nhìn thành hai cái bánh bao và hai cái trứng. Chả ra làm sao cả. Q phụng phịu mè nheo với Hy:

- Có phải con trai đều như thế không?

Hy mải mê nướng nên chẳng để ý đến, trả lời bâng quơ:

- Hình như vậy.

- Vậy Hy cũng thích…

- Ưh… - Rồi như nhớ ra điều gì đó vội chữa lại- Ah! Thật ra tôi ít quan trọng những chuyện đó. Ai thế nào cũng được, tôi không đòi hỏi gì hết…

Câu trả lời lắp bắp của Hy càng làm Q ghét cay ghét đắng bọn con trai hơn làm chúng tôi một phen cười vỡ bụng. Bữa tối vui nhộn. Những con người không thể về nơi họ sống- tất cả đều tụ tập ở đây. Giữa tiếng cười rộn rã, một ánh mắt trìu mắt dõi theo…

Tác giả: VTN (2011) -------- (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🎇🎇🎇🏝🏝🏝💛o(〃^▽^〃)o

Pulo Bear - Gấu Pulo


  • Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Đây là bài Blog ad sưu tầm tất cả các ảnh trắng đen quý giá ghi lại về cuộc sống, con người, thiên nhiên và những hoạt động đã diễn ra thực sự tại Côn Đảo vào khoảng thập niên 70 - 90. Nguồn do ad tìm kiếm cũng như tổng hợp từ người dân…

  • Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Dịch vụ tổ chức sự kiện Côn Đảo Pulo Bear (gồm các dịch vụ teambuilding, MC, nhóm đàn - hát phục vụ sự kiện, chụp ảnh sự kiện - nghệ thuật Côn Đảo theo yêu cầu với tiêu chí phù hợp với quyền lợi của khách hàng (Liên hệ qua số điện thoại 09988.052.901, 0385.115.223,…

  • Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Các band nhạc chắc chắn không phải phong trào mới nổi ở Việt Nam, nhưng đến thời điểm hiện tại, band nhạc Việt đã thực sự vươn mình mạnh mẽ và có chỗ đứng nhất định trong làng giải trí của cộng đồng đam mê âm nhạc. Điều này phải nói đến tư duy âm…

#Ba đờ ghe #bí ẩn #Côn Đảo #Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #Du lịch #Du lịch Côn Đảo #Giả tưởng #Hang Đức Mẹ Maria #Hòn Anh #Hòn Bà #Hòn Bảy Cạnh #Hòn Cau #Hòn Trác #Hòn Trứng #Hòn Tài #Hòn Vung #Ku Anh #Ku Em #Linh vật #lãng mạn #Mother Maria's Cave #Móc khóa Pulo Bear #Mắt Ngọc # Người Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #pulobear #Pulo Bear - Gấu Pulo #Pulobear - Gấu Pulo #Quà lưu niệm Côn Đảo #Quà lưu niệm Pulo Bear #Quà tặng Côn Đảo #Quà tặng Gấu Pulo #Quà tặng lưu niệm #Quà tặng móc khóa Pulo Bear #Sáng tác #sưu tầm #Thơ sáng tác #tips #Tiểu thuyết #Tiểu thuyết giả tưởng #Truyện ngắn #Tượng trưng #Văn hóa Côn Đảo #Xóm Ghe Câu Côn Đảo #Đường dây Côn Đảo

Recent Posts
Chat Zalo
Chat Facebook
Gọi 0868 110 689