(ღ˘⌣˘ღ) Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 11) (๑˃ᴗ˂)ﻭ
(>‿◠)✌ Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 11) (-'๏_๏'-)

(Câu chuyện về những người trẻ tuổi ở một thế giới giả tưởng, họ đều có hai cuộc sống, một bình thường và một nổi loạn. Không một ai biết đến cuộc sống nổi loạn còn lại của họ. Họ luôn tự hỏi và muốn làm những thứ thật đặc biệt nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho đến khi định mệnh đưa họ đến với nhau… Một cách tình cờ hoặc do có một bàn tay nào đó sắp xếp?!!? Mời các bạn theo dõi tại trang web pulobear.vn vào mỗi thứ bảy, chủ nhật hàng tuần)

🌟🌟🍍🍇🍋🍉Follow Fanpage Pulo Bear - Gấu Pulo Bear để theo dõi các bài comics hài hước và xu hướng nhé! Link tại icon Facebook dưới đây(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🌟🌟🍍🍇🍋🍉

CHƯƠNG XI: ĐỘT NHẬP TƯ GIA KIQK

Đó không phải là một nơi nào trên thế giới này.
Cũng không phải là một hành tinh nào trong vũ trụ này.
Đơn giản đó là một thế giới mà tôi đã tưởng tượng ra.
Những nhân vật được tôi nhào nặn và giờ đây tôi dành nó lại cho bạn…
Hãy nhắm mắt lại và đi vào giấc mơ đó. Mọi sự trùng hợp và kì lạ chỉ là những diễn biến ngẫu nhiên của trí tưởng tượng mà thôi!...

- Đan! Anh phải giải thích rõ cho em biết. Đứng lại cho em….

Tôi vừa la toáng vừa rượt theo Đan. Sự mệt mỏi đã bùng phát đến đỉnh điểm của nó, tôi chán phải suy đoán mò mẫm trong bóng tối quá rồi. Anh Đan phun vội miếng trái cây tưởng mẹ tôi đi kiểm tra, anh ném luôn vào thùng nhặt rác đang làm việc và trân tráo nhìn chòng chọc con nhỏ với vẻ kiên quyết đứng tần ngần trước mặt. Linh tính chẳng lành, anh đứng dậy bỏ đi một nước. Hành động duy nhất của anh nãy giờ là tránh “tia” trúng mặt tôi. Tôi lì lợm bám theo và khẳng định nếu anh cứ im lặng thì tôi không bỏ qua đâu. Đan càng đi càng nhanh, hết lạng bên này lách bên kia cho đến khi chúng tôi cùng guồng chân chạy nhằm lôi kéo chút khoảng cách có thể. Giọng tôi gần như lạc đi, điên tiết tôi phang luôn hai chiếc dép mang trong nhà vào lưng anh, “bộp! bộp!”, hai phát một trên cái lưng trơ trơ sắt đá. Khi sắp sửa tóm được anh thì tôi va vào thân thể cứng ngắc của ai đó đau điến, tôi hoảng hốt nhận ra bố mình, ông xuất hiện “đúng lúc quá” khiến tôi không tránh kịp. Một trận giáo huấn đùng đùng diễn ra…

Buổi sáng bận rộn, đường phố thị trấn trông đông đúc hẳn lên, tôi vẫy tay chào bọn trẻ con đi học mẫu giáo trên chiếc xe bong bóng hơi hình vịt bông. Vài tên con trai mặt non choẹt nối đuôi nhau dưới đoạn đường dành cho xe máy chạy bằng hơi, trong khi đường trượt bộ thì tôi lẫn vào phần lớn bọn học sinh giản dị bách bộ đến trường. Tôi khựng lại khi thấy May lái xe về hướng viện nghiên cứu thảo mộc. Đó là viện khoa học lớn nhất cả nước và có tiếng nhất tại cái vùng xa xôi này- nơi chị tôi làm việc. Tôi ghé vào trạm gần nhất bước xuống đường bên dưới tranh thủ lúc chị đợi đèn giao thông.

- May!

Tôi nhón chân gây chú ý cho chị, May nhá đèn xin vào lề, chị cười với tôi.

- Em tính về trường ah?

Đáng lẽ là ngay bây giờ nhưng vì tôi nấn ná muốn trò chuyện với chị. Tôi ngồi xếp bằng trên đầu xe, chị tựa hông mình vào thân xe nhâm nhi tách trà nóng.

- Cái năm em 7, 8 tuổi có chuyện gì xảy ra vậy May?

Chị nhướn mày buồn cười, đôi mắt hài hước như thể hỏi tôi rằng có chuyện gì xảy ra với tôi hiện giờ thì đúng hơn. Chị nhún vai nhìn về phía xa xăm, lời nói nhẹ như thoảng bên tai.

- Nếu nói có gì xảy ra thì đúng là anh Đan mới đúng.

Tôi quay phắt lại, lại là anh Đan. Cái ông anh chết tiệt này đóng vai trò gì trong chuyện này đây. May để ngón tay trỏ lên môi, chị chun mũi nhớ lại điều gì đó.

- Ảnh hồi ấy dở chứng còn hơn giờ nữa, lầm lì ít nói, suốt ngày dạu dọ gay gắt. Những lúc ở trường thì thôi, còn lại thì chạy ngay lên nhà cô bé RinRin chơi mãi.

Tay tôi nắm chặt lại, cảm giác bực tức vì bị giấu giếm chẳng khác gì lừa dối. Tôi chùng vai nghĩ rằng Đan có thể có lí do riêng nào đó… May vẫy tay chào sau khi đưa tôi đến ga, chị hát khe khẽ điệu nhạc quen thuộc mà tôi ngẩn ngơ bởi tôi đã quên tựa bài mất rồi.

Căn phòng hẹp teo đón tôi về bằng đống bụi bẩn bám đầy trên cửa sổ, bàn học, nền nhà, chiếc máy tính cũng chịu chung số phận. Tôi bắt tay gom đống quần áo cho vào máy giặc, bấm nút điều khiển máy lau dọn tự động, vào buồng tắm úp mặt vào tia nước lạnh ngắt, tôi nằm vật ra giường nghỉ ngơi…tôi lăn qua phải, lăn tiếp qua trái, lật úp xuống, trở ngửa lên…Tôi còn thiếu sót thứ gì quan trọng lắm thì phải. Đưa bàn tay giơ lên cao, tôi chăm chú nhìn vào ngón áp út… Và… tôi mở lớn mắt bật dậy. Thôi chết!

- Đám cưới của Q.

Sao đến bây giờ chưa nghe thấy động tĩnh gì hết vậy. Nhưng không lâu sau đó tôi nhận được điện thoại của Pun. Nó nói Zen bảo đưa tôi đến một nơi còn anh sẽ đến sau. Tôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều chạy ngay ra cổng KTX đợi nhóc, tôi dáo dác nhìn xung quanh bỗng có chút lo ngại nhìn chiếc xe màu hồng bóng lưỡng trông thật là chói chang giữa hàng chục con mắt đổ dồn về nó. Chủ nhân của nó đích thị là một tiểu thư dễ thương hay hẳn là phải có sở thích sưu tập màu sắc gì rồi, chỉ tính đầu xe thôi cũng giăng đầy đủ thứ hình vẽ hoa hoè hoa sói, cộng thêm cái đuôi xe bảy màu có đường cong hoàn hảo như vòng eo quyến rũ của một cô người mẫu già dặn đang khoát lên mình bộ trang phục học sinh vậy. Nói tóm lại trông nó khá là... Tôi lúng túng tìm cách chuồn đi thì lại hối hận vì đã không đi sớm hơn.

- FiFi. Em ở đây.

Pun thò đầu ra khỏi xe, trông nó đáng yêu bao nhiêu tôi càng bị chiếu tướng bấy nhiêu. Tôi nhắm mắt ráng nuốt nỗi khổ sở đi về chỗ nhóc, giờ tôi mới hiểu vì sao RinRin từng nghi ngờ bản chất đàn ông của Pun.

- Giờ chúng ta đến Lâu Đài MaKi để “ăn cưới”.

Tôi gật đầu. Đơn giản MaKi là Max và KiLy ghép lại thôi mà. Có lẽ Zen đã thông báo cho Pun biết mọi việc, trừ tôi ra. Tôi càng sốc hơn khi Pun nhắn lại lời Zen là đừng để gặp KiLy quá sớm trước khi gặp được Max.

Cánh cổng lớn hiện ra khi chúng tôi còn tới nửa tiếng để đến gần nó, điều đó làm tôi ngộ nhận về mức độ lớn khủng khiếp của nó. Và hiện giờ, khi đứng gần hơn tôi mới hiểu hết tính chất giàu sang của hai anh em họ, dưới cánh cổng to đùng cao lớn vốn chỉ để khuếch trương thanh thế nên nó cũng chỉ xem là cổng tạm cho khách vào biết rằng mình đang bước vào lãnh địa của người giữ vai trò chủ tịch tập đoàn KiQK. Vật lộng lẫy và uy nghi ngự trị trước mặt tôi bây giờ mới đích thực là cổng vào toàn bộ vùng đất đai rộng lớn mà tôi phải cố gắng nhủ rằng đó là một ngôi nhà. Nhưng thực chất nó quá sức với cái gọi là nhà. Không phải bởi nó đẹp và đồ sộ đến mức tôi choáng ngợp mà bởi tính chất quái dị của nó. Pun gập người cười nhăn nhở trước kiểu thiết kế rối mắt và hơi có phần ngộ nghĩnh. Nhân vật chính của toàn bộ khu vực này là một cái kén khổng lồ màu đen tuyền, tuy nhiên thú thật mà nói thì nó ấn tượng chứ chẳng hề xấu xí. Nổi bật và rối bời một cách cố ý- hay những lằn dọc ngang xung quanh gây ảo giác cho người nhìn chăng. Giữa bụng nó là một khoảng sáng trống trơn, tưởng chừng ai đó ác ý cưa ngang thân nhưng nó lại chính là khoảng sân vườn rộng lớn. Hai bên hông là hai cánh tay chống dài xuống đất, đó là con đường đi lên khoảng sân vườn giữa bụng, nhưng tay còn lại thì dẫn chếch lên nơi khác mà tôi chẳng rõ là nơi nào bởi khoảng tối om của nó.

Tôi ngước nhìn hàng loạt chiếc xe đủ các màu chạy nối đuôi ngược về hướng chúng tôi, chính xác là chạy vòng từ phía khuất nơi chúng tôi đang đậu. Tôi nhoài người nhìn kĩ bên trong chiếc xe có màu hồng đồng bóng “tương tự” như chúng tôi, người phụ nữ mặc đồng phục đầu bếp đang chở đồ dùng ăn uống- tôi gõ vào lòng bàn tay- rõ đúng đoàn xe đưa quà cưới rồi. Theo nghi thức thì khi đoàn xe trở về, gia đình bên nàng dâu sẽ cùng qua- đó là tục rước dâu. Chỉ là hình thức- không có người đại diện, không có chàng rễ…

- Đúng là dở người.

Pun càu nhàu khi cho xe chạy thêm một quãng nữa. Lúc này chúng tôi đã tạm tha cho toàn ngôi nhà hai từ “quái dị” mà thay vào đó là hai từ “tuyệt vời”. Mặt sau của nó mới chính thực là mặt trước, mọi thứ xinh đẹp như mơ không thể tưởng tượng được. Từng lớp bậc thang nối xếp lớp kéo dài lên, mỗi bậc là một tầng lầu có ngay vườn lộ thiên được trưng bày khéo léo. Thì ra cái eo kén trong suốt mà tôi thấy lúc nãy chính là khu vực trung tâm của toà nhà, nó trông như bãi thiên nhiên ngoài trời vậy.

Chiếc cầu thang mà khi nãy tôi chưa đoán ra được là dẫn lên chỗ nào thì bây giờ tôi đã biết nó đưa lên cái vòng quay mà công dụng không phải dành cho những cặp tình nhân ngồi trò chuyện- nó chính là thiết bị giữ xe kì lạ nhất mà tôi thấy. Trục giữ của nó có hai trạm, một là bãi đáp dành cho loại giao thông bay, một dành cho loại chạy dưới mặt đất. Mỗi một buồng nó cất được bao nhiêu xe thì tôi không rõ, chỉ biết sau đó chủ nhân của những chiếc xe sẽ đi theo đường băng lài xuống mặt đất. Độ cao của nó thật đáng sợ. Tôi quả là khâm phục bản lĩnh chịu chơi của họ. Tuy nhiên bãi đáp của nó lại hơi chướng, hồ nước chính diện với lối vào là nơi họ tiếp “nước”, xung quanh hồ- những bậc thanh xếp được bố trí theo cách khác nhau, tôi không biết nghĩ thế này có đúng không nhưng trông nó giống một cái sân khấu thì phải. Chỉ cần người đứng giữa hồ cố ngẩng đầu lên một chút là có thể thấy pháo đài sừng sững với ba cánh cổng làm trung tâm- một cái cửa ngõ bước vào thế giới khác- hầm mộ chẳng hạn, tôi thoáng rùng mình khi nghĩ rằng nếu tất cả hệ thống đèn đều phụt tắt hết thì toàn bộ những ngọn đuốc rải khắp từ đỉnh đầu của ba cánh cổng có chiều dài khó hiểu và trên các dãy hành lang cùng với bậc thang khổng lồ chắc chắn sẽ tạo ra một không khí ghê rợn đầy kích thích cõi lòng. Mấy bụi cây kì lạ đâm ra từ phía vách tường, chen trên lối đi một cách hài hước, cả sự bài trí của vườn cây trung tâm toà nhà hơi hoang dại đôi chút, dù sao tôi thích phong cách thần bí phóng đại mà vị chủ nhân đã đem lại ngay từ ấn tượng đầu tiên.

Làm sao để vào được bên trong là điều khiến tôi đau đầu nhất, Zen thậm chí đã không hề hướng dẫn trước.

- Này, hai người giờ này còn đủng đỉnh ở đây ah? Tối nay sẽ rất bận rộn đấy, còn không mau vào nhanh!

Tôi và Pun ngớ ra nhìn gương mặt bủng bủng lạnh lẽo của người đàn ông to lớn, cắm vài ngọn nến lên mặt ông có thể thành một cái bánh mừng tuổi. Ông ta ra lệnh thản nhiên, sau khi cảm nhận có gì đó bất thường mất tự nhiên thì ông đằng hắng đứng thẳng lưng hơn.

- Tôi nhầm hai vị với người đưa quà cưới của bộ phận phụ bếp.

Tôi nháy mắt với Pun, nó liền nhe răng cười lấy lòng.

- Ah vâng. Chính là chúng cháu. Nhưng do sơ suất trong lúc chuẩn bị, cháu đã bỏ sót một phần ăn.

- Bỏ sót ư?- Ông trề môi dưới nhại lại hơi phật lòng lẫn ngạc nhiên- Mỗi xe chính tôi đã xếp đặt kĩ càng và kiểm tra chất lượng, số lượng đầy đủ. Mọi thứ!- Ông nhấn mạnh- Cậu tệ đến nỗi khi lấy cũng lấy nhầm sao?

Tôi cứng họng đành nghĩ bừa ra.

- Chúng cháu là người thay thế cho nhân viên đó, việc nhận đồ là của người phụ trách.- Tôi nói nhanh luôn khỏi phiền ông hỏi lại- vì… cô ấy buộc phải làm vài việc cho… ngài Max rồi! Một việc đột xuất ngài ấy cần nhờ.

Ông chuyển tia mắt sang tôi, tôi tỉnh queo vờ gấp rút kéo tay Pun.

- Mọi người đang chờ bọn cháu ở ngoài, cháu phải nhanh lên để kịp đến nhà của Q.

- Q???

Pun vỗ tay đánh bốp, nó nhướng mày điệu bộ giảng giải trịnh trọng.

- Là cách mà chủ nhân KiLy hay gọi cô dâu đấy, chú quên rồi sao?

Tôi cười gật đầu phụ hoạ thầm mắng nhiếc tên “đầu sỏ Zen” biến chúng tôi thành mấy con rối ngốc nghếch. Ông ta nhếch một bên mép tỏ vẻ chẳng hề quan tâm và chấm dứt cái trò cù cưa của bọn tôi bằng một câu nhạt thếch từ cổ họng đầy uy lực.

- Đi với tôi, tôi muốn xem thử tại sao lại giao công việc cho hai kẻ ngớ ngẩn này. Thật đáng xấu hổ.

Suýt chút nữa thì tôi và Pun phải rú lên, khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Đành chịu thôi, lỡ phóng lao phải theo lao. Pun cho xe chạy theo gã đàn ông đó, hoá ra đường vào khu nhà là ở hướng này, rắc rối quá. Theo bàn tính âm thầm của chúng tôi thì chỉ cần vào được bên trong là chúng tôi chuồn ngay, khỏi nghe ông ta lằng nhằng nhức óc. Đến cổng trạm vào vòng quay giữ xe, hai thanh sắt bỗng ép chặt vào bên hông xe khít rịt, nó vô hiệu mọi hoạt động của xe và lập tức kéo xoạc chúng tôi lướt theo đường băng lên chính giữa trục dành cho xe bộ. Vì hơi bất ngờ, tôi và Pun bị lực kéo nên dính vào lưng ghế kêu to lên một tràng dài, cảm giác mạnh hệt lúc chơi trò tàu lượn cao tốc vậy. Giọng nói nữ trẻ trung đầm ấm vang lên: “Có việc gì xảy ra với ông bà ạ?”.

- Không có gì. Đã quá!

Tôi cốc vào đầu tên ngốc bên cạnh, nó khiến cô nhân viên thốt lên cười hiền dịu sau khi ngắt máy đi. Gửi lại xe ngay tại buồng, tôi khấp khởi hy vọng người đàn ông mũm mỉm ấy sẽ bỏ đi, tiếc là ông vẫn lịch sự đợi chúng tôi ngay dưới đường băng xuống hồ nước. Việc làm thản nhiên tiếp theo của ông càng thổi dựng gáy hơn đó là rút ra chiếc huy hiệu và đặt nó vừa khớp với ô nhỏ chính giữa, tôi nhận ra mấy tia nước trong sạch có mùi thơm dễ chịu này chính là thứ vũ khí tê liệt vào kẻ nào thiếu mất vật nho nhỏ quan trọng kia. Cũng đồng suy nghĩ với tôi, Pun bối rối chìa ngón tay khều vào khuỷu tay tôi, ông ta hất đầu về phía chúng tôi ngầm bảo “huy hiệu đâu rồi”. Tôi mở chiếc túi đeo chầm chậm mò tìm trong đó. Vầng trán nhăn nhúm biểu lộ sự chán chường của ông ta, Pun lắc đầu nhìn tôi- cậu thì thầm rất bình tĩnh vào tai tôi: “đừng cố gắng nữa làm gì, em sẽ chịu trách nhiệm tất cả”. Cậu giương tấm lưng to dài chắn trước mặt tôi trước khi ông ta quát lớn:

- Làm cái gì vậy. Chậm chạp quá. Tránh ra, con bé đó rốt cuộc có mật khẩu hay không. Hay các người giả dạng nhân viên ở đây, tìm cách trà trộn vào trong này để làm gì? Hả?

Ông ta gầm lên sấn lại chỗ chúng tôi, Pun ương ngạnh đứng trơ ra. Hắn ta càng hung tợn hất cậu qua một bên, tay tôi chạm phải thứ gì đó, Pun ngã chúi về phía trước. Lão ta chòng chọc hai con ngươi đỏ ngầu trâng trâng nhìn nụ cười bình thản trên mặt tôi và ngang tầm với nó là sự sáng lóng lánh đẹp đẽ phát ra từ… chiếc huy hiệu trên tay tôi. Ông ta đoạn dịu mặt lại trong khi nhóc Pun tỏ ra ngạc nhiên, nó há hốc chỉ vào tôi như chưa tin được và nó chuyển sang bực dọc ra mặt. Biết sao được tôi đâu cố tình lừa nó chứ, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện lần cuối cùng với Q, lúc ngắt liên lạc với nhau tôi đã thoáng thấy hình ảnh của chiếc thẻ tròn tròn với mẫu kí tự đặc biệt sau lưng cô. Tôi chỉ nhớ mang máng như vậy cho đến lúc nãy, trước khi gặp nhóc này, tôi tình cờ nhặt được trong bụng “chú cún máy” dọn nhà. Mặc dù tôi chẳng ý thức nó dùng để làm gì nhưng tôi vẫn bỏ đại vào chiếc túi đa năng của mình. Bây giờ tôi mới hiểu nó có tác dụng to lớn như thế nào, nhất là trong tình cảnh này.

- “Đã kiểm tra xong. Kết quả: An toàn. Được phép vào.”

Tôi phải vuốt ve sự nghi ngờ của hắn ta bằng cách nhỉ vào tai Pun với vẻ cố ý công khai.

- Đã bảo “anh” không cần lúc nào cũng bảo vệ “em” cơ mà.

Nó vẫn tỏ ra khó chịu cho đến khi tôi trình bày đầu đuôi câu chuyện mới thôi. Việc trách móc Zen “đem con bỏ chợ” có lẽ hơi vội vàng, tôi nghĩ chẳng có lí nào loại thẻ ra vào một gia tộc tầm cỡ thế này lại dễ dàng có mặt ở phòng tôi. Còn việc tại sao nó lại nằm trong cái kẻ hốc nào đó thì lại là vấn đề khác mà tôi tạm gác qua vậy. Tôi và Pun háy nhau sẽ tách ra ngay sau khi ông ấy rẽ qua khúc quanh đó. Ai đến được chỗ của Max trước thì sẽ nhanh chóng gọi cho người còn lại. Xem nào, tôi vừa nghĩ vừa chỉnh đốn lại bộ đồng phục dọn dẹp “vô tình” trộm được lúc đi ngang qua dãy của Bộ Phận Lau Dọn…

Tôi cúi đầu nép sang một bên tránh hai người đàn ông cao to mà tôi biết chắc là bảo vệ, có gì đâu, hai chữ “bảo vệ” nằm chình ình trên bộ cánh đồng phục đập ngay vào mắt tôi. Người tôi sợ gặp nhất lúc này ngoài KiLy ra thì mấy tay Quản lí nhân sự có khả năng nghi ngờ kẻ lạ mặt như tôi lắm chứ. Tôi rẽ vào ô cửa đầu tiên, bốn lối đi bậc thang đập vào mắt khiến tôi bối rối. Đi đâu cũng thấy bậc thang. Thật đáng sợ. Kẻ nào muốn đột nhập vào đây trước khi làm được điều gì đó chắc cũng khóc thét lên với lối kiến trúc kì dị này thôi. Tôi chọn chiếc cầu thang cao nhất, tâm lí của tôi là phải lên cao nếu bước chân vào lối đi ma quỷ tối tăm này, càng đi tôi càng thấy mình đang lao vào một cuộc chơi thực sự, tôi trở thành nhà thám hiểm khảo cổ trong chính ngôi mộ do mình đào lên, xung quanh đều có cơ quan chằng chịt nhưng nó chỉ mang tính chất đùa bỡn người khác hơn là thử thách.

Tiếng động phát ra từ chiếc quan tài đứng tựa vào một góc tối om mà sau khi giật bắn người tôi mới nhận ra được. Màu đen tuyền thâm huyết làm tôi lo lắng, tôi nằm ép mình dưới họng con quái vật bằng đá sáng lóng lánh, quả không sai, con người bằng xương bằng thịt với mái tóc dài thẳng đuột mà màu sắc của nó đen không kém chiếc quan tài bao nhiêu. Làn da trắng trẻo mịn màng nổi bật qua lớp tay áo rũ rượi lả lơi, bờ vai nhỏ nhắn lay động cùng với gương mặt hơi ngẩng lên trên, sau đó là… tiếng ngáp í ới rộn ràng vang vọng khắp nơi. Tôi lắc đầu chán ngán nổi cả da gà và hơi tiếc rẻ, đôi môi mỏng manh hồng hào đó lại nỡ làm hành động thô thiển vậy sao. Tôi ngẩn ngơ. Cô ta đẹp thật, sóng mũi thanh mảnh vút cao sẵn sàng giương lên chống lại bất cứ kẻ nào thiếu tự tin hoặc mất tập trung giống tôi lúc này chẳng hạn. Điểm đặc biệt nhất trên gương mặt cô là gì tôi khó mà tìm ra được, chúng- tất cả- cố tình ngang ngửa nhau và hài hòa một cách đáng yêu. Cô ta hơi gầy và khá cao, lượng tóc không nhiều nhưng lại dài quá mông. Hầu như chẳng có gì có thể lọt được vào mắt cô, hoàn toàn lơ đãng... bất cần… mất ý thức… sát bên cạnh cô- con nhỏ nấp gọn lỏn đang nhìn xoáy vào mình mà cô ta vẫn chẳng hề biết. “KiLy?”

Tôi lần theo cô cùng lúc nhận được đoạn phim từ nhóc Pun, nó quay hình ảnh một gã con trai với cùng một dáng vóc của KiLy nhưng trông đĩnh đạc và có phần đa tình hơn… anh ta và bao nhiêu cô gái vây quanh thì tôi không chắc, họ rất tình tứ và “hài hước”- miệng người nào người nấy đều nhăn nhở. Có điều nụ cười nhăn nhở của Pun làm tôi chú ý hơn, nó chuyển phắt màn hình sang một toán người có bộ mặt lạnh lùng- họ bắt nó lôi đi sềnh sệt dọc hành lang. Thôi chết, cái huy hiệu Pun không giữ.

Ý định đến ngay chỗ Pun bất thành, KiLy khựng lại và quyết định ngồi ngay trên tầng cao nhất, cô ta có thể quan sát tất cả nếu tôi dợm thêm bước nữa. Con đường hầm dẫn lên vườn hoa giữa tòa nhà, chúng rộng thênh thang- sự mát mẻ ngợp cả vào cổ tôi đến từng chân tóc…

5 phút trôi qua, tôi sốt ruột nhúc nhích một chân, cậu bạn của tôi bị tóm được 5 phút rồi đấy! Tôi bặm môi tin tưởng vào thân thể bất động và ánh mắt lơ đãng kia, dù sao thì tôi cũng được ngụy trang khá tốt. Sự yên ắng là kẻ thù vô đối mà đôi giày đồng phục lại có đế đặc biệt càng hỗ trợ đắc lực hơn cho lồng ngực phập phồng của tôi. Nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng hơn. Nhẹ nhàng hơn nữa. Tôi rón rén như mèo cầm hai chiếc giày trên tay, quay nhìn KiLy tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi cá là cảnh vật êm ả trước mặt đã chiếm trọn sự để tâm của cô ta. Tôi mỉm cười nháy mắt tự khen mình tiếp tục bước đi.

 - Cô bạn nhỏ!

Cánh tay dứt khoác đặt thẳng lên vai tôi. “Cô bạn nhỏ” nghiêng người kèm theo thái độ phục tùng ngoan ngoãn.

- Vâng! Ngài có điều gì căn dặn!

KiLy hơi xếch mắt lên, có vẻ lâu rồi chưa biết nhìn rõ ràng là gì, khóe miệng trũn xuống, cô nhoẻn cười.

- Cô có biết mình vừa làm gì không?

Tôi kiên quyết gật đầu.

- Và cô biết mình đang nói chuyện với ai chứ?

- Chủ tịch tập đoàn KiQK.

Tôi mấp máy môi định bụng sẽ “múa” vài câu chuyện, nhưng tôi thất bại. Ngay cả việc nhìn thẳng vào cô ta, tôi đã phải tránh né, tôi e ngại rằng lồng ngực tôi hiện giờ là mảnh thủy tinh trong suốt, nó nhột nhạt sợ hãi ánh mắt điềm nhiên đang chờ đợi thưởng thức một vở kịch vô vị.

- Vậy sao?

Cô ta nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện mình, đều đều tiến về phía tôi và không hề có ý dừng lại mặc dù lưng tôi đã chạm tới bức rèm lụa, chưa khi nào tôi bối rối như lúc này, tay tôi nắm chặt mảnh rèm, nó êm mượt đến nỗi tôi thấy người mình sắp lún vào thân thể mát rượi của nó. Có điều gì đó sai sót, tôi nghiêng đầu cảm nhận từ vẻ mặt đầy tự tin ấy.

- Mọi cô gái phục vụ ở đây đều biết rõ rằng…

KiLy áp môi gần bên vành tai tôi. Tê cóng.

- Họ chỉ được quyền đến những nơi cần phải đến, ngoại trừ một trong những nơi như… ở đây!

Hai từ cuối cùng giáng cho tôi đòn quyết định. Tôi khẽ mở miệng, dấu lặng hờ hững đặt trên khoảng không giữa đôi môi. Thất bại rồi sao? Đám cưới của Q sẽ diễn ra ư, và tôi không thể giúp được gì cho cô ấy? Kẻ vừa thốt lên tin vào thế thắng lợi của chính mình. Đặt bàn tay mảnh dẻ lên bờ vai tôi, cô ta bắt đầu di chuyển ngón tay mềm mại có khả năng truyền điện lên bất cứ vật gì nó chạm vào. Nó chạm vào tóc tôi, lướt dọc vành tai tôi nóng ran, luồng nhiệt dần di chuyển xuống…

- Đủ rồi đấy!

Cô ta khoanh tay lại đứng cách tôi một khoảng cách an toàn trước khi tôi kịp phản ứng.

- Dù tôi là ai đi nữa điều đó không quan trọng. Nhưng với đám cưới của ngài và Q, tôi hy vọng ngài nên dành cho cô ấy sự tôn trọng.

- Q?

- Con gái chủ tịch tập đoàn QQ.

Cô ta vuốt ngược mái tóc, vai run run lên đầy xúc động và bất ngờ cười phá lên. Tôi kinh hãi trước nụ cười có sức tàn phá màn nhĩ cùng bộ dạng thiếu thẫm mĩ, gập cả người. Chịu hết nổi.

- Lâu lắm rồi mới thấy tức cười đến vậy. Ôi tức cười quá đi mất!

Tôi nhún vai khó hiểu. Sau lúc gần như nín cười điên loạn, cô ta đột ngột mở phanh áo mình ném vào mặt tôi tấm thân trắng nõn.

- Ngài…

Hoàn toàn trống trơn, một chút dấu hiệu phụ nữ cũng không có. “Cô ta”- người tôi tưởng nhầm là KiLy hóa ra lại là Max. Đầu óc tôi quay cuồng, nếu gã quái dị này chướng một cách lố bịch thì tôi khó chấp nhận mình sai lầm nhưng rõ ràng tại tôi hồ đồ mà ra. Anh ta tưởng tôi bị hóa đá với bộ mặt ngây ngô, tôi rụt ngón tay về một lúc lâu sau khi chỉ điểm vào Max. Hắn thở dài.

- Cứ tưởng phong thái quyến rũ sẽ khiến cô nhận ra con người phong trần mạnh mẽ của tôi, không ngờ cô lại quá ngốc.

Tôi nực cười trông cái bộ mặt hợm hỉnh của anh ta. Max nghiêm túc hơn, anh ta chăm chú nhìn tôi.

- Cô là FiFi?

So với nỗi lo lắng rụt rè trước lúc vào đây, tôi bước đi có phần dạn dĩ. Pun đang yên vị ở phòng khách sau mệnh lệnh của Max. Thang máy đã đi vòng vèo một đoạn rất lâu mà chưa thấy điểm dừng, tôi căng mắt quan sát vị chủ nhân để đoán xem anh ta đang làm gì- đáp lại tôi vẫn là thái độ thờ ơ.

Nơi đó. Một chiếc giường đặt ở vị trí trung tâm, tấm rèm mỏng gém gọn gàng giăng trên sáu cạnh của chiếc màn lục giác. Hai màu sắc nổi bật đập vào mắt tôi: đỏ và trắng. Thứ không khí dịu dàng lan tỏa khắp tế bào, nó lãng mạng một cách thơm tho sạch sẽ, tựa như được đánh cắp từ thế giới trong mơ- nơi mà chỉ có trí tưởng tượng vẽ ra và trân trọng tạo cho nó những điều tuyệt vời nhất. Tôi không hiểu nơi chốn này là đâu- chỉ biết rằng ngay khi mình vừa đặt chân đến, tâm hồn tôi đã hoàn toàn khác lạ… sự khác lạ ấy đang len lỏi đến từng đường cong thân thể mình. Lân lân. Bất thường. Nói thẳng ra là tôi thấy khó chịu.

- Max. Tôi không nghĩ đây là phòng khách.

Hắn thể hiện sự hiển nhiên qua cách cười nhẹ của mình. Cửa đóng lại nhưng điều tôi quan tâm hơn hết là điệu bộ chậm rãi tiến lại gần bên giường, anh ta lần lượt cởi chiếc áo rũ rượi vất rơi về phía sau. Tôi buồn cười bởi trông anh ta chẳng khác mấy cô nàng vũ công khêu gợi cố gắng gây sự chú ý. Nhẹ nhàng vuốt dọc cánh tay vươn dài ra song song với nền nhà, anh ta ưỡn thẳng lưng hết sức có thể, gồng bộ ngực trắng trẻo lên xuống. Ánh mắt lạ lẫm.

- Tôi sẽ làm cô bạn vui ngay thôi!

Chuyện gì đến phải đến. Tôi đã không thể chịu đựng được nữa. Hai tay tôi ôm chặt lấy miệng kềm tiếng thốt lên nhưng quá muộn…

“Xoạch”. Từ góc tường tách ra. Và hai con người mờ ảo xuất hiện sau đó. Đôi mắt tôi đã nhòe đi, tôi ngồi khuỵu xuống nền khi nào thế này. Một trong hai người đó nhìn sững tôi, anh ta tái mặt chứng kiến đôi mắt long lanh mọng nước cùng với chiếc vai run run của cô bạn mình. Chẳng nói chẳng rằng anh lắc đầu khẽ thở dài tiến lại gần Max, trong khi gã này định vòng tay ôm anh. Ấn ngón tay xỉ vào trán hắn, anh mỉm cười- nụ cười sặc mùi giận dữ.

- Đã bảo là đừng có giở trò với bạn tôi rồi mà tên kia!

Max tiu nghỉu nhún vai im ru.

- Không phải đâu Zen. Vì Max làm em tức cười quá đi.

Quả thật bộ dạng của hắn lúc nãy ai nhịn cười được mới lạ.

- Tớ chỉ muốn làm cô ấy vui trong thời gian chờ cậu tới thôi mà. Vui mà phải không FiFi?

Thú thật tôi ghét phải gật đầu, dù sao rõ ràng Max chẳng có ý đồ gì xấu xa với tôi cả. Zen vẫn tặng hắn một đạp vào mông khiến hắn la oai oái.

- Đối xử với người khác thô bạo thế ah. Da thịt người ta mỏng manh lắm đó!

Pun vẫy tay chào tôi? Chúng tôi đã gặp nhau tại cái nơi mà Q sắp tổ chức lễ cưới…

Tách trà nguội dần. Người đàn ông gác tay lên hai đầu gối dang rộng trầm mặc nhìn xuống nền nhà, mấy ngón tay đang chéo vào nhau, chiếc kính nằm lặng lẽ trên mặt bàn, bao giờ anh mới cất tiếng chúng tôi không rõ, chỉ dám nhìn nhau chờ đợi.

- Đám cưới buộc phải diễn ra, không thể khác được!

Câu nói duy nhất mà Hy nói có thể anh đã suy nghĩ rất lâu và tôi tin ánh mắt sắc lạnh đó quyết đoán thế nào. Anh ngẩng phắt lên.

- Chuyện đến nước này tôi buộc phải vì sự an toàn và hạnh phúc lâu dài của Q.

- Hy, anh nói rõ hơn cho chúng tôi biết được không?

Hy thở dài. Anh ngẩn lên nhìn khắp lượt mọi người.

- Mọi người từng nghe nói về FRob chứ?

- Cái gì? FRob ah?

Ngoài tôi và Pun ra, cả ba người con trai này đều khá bình tĩnh. Tôi biết họ. Chính là một nhóm những kẻ bí ẩn thích gây chuyện có đầu óc nhạy bén và sở trường- sở đoản kì lạ từng tung hoành ngang dọc một thời. Biết bao nhiêu kì án lớn nổi tiếng đều đi vào lịch sử, biết bao nhiêu những con người tài ba đại diện cho chính phủ đều bất lực và chán nản theo năm tháng. Họ- những kẻ bí ẩn ấy được cho là những kẻ đặc biệt có chọn lọc, mặc dù hoạt động không dấu vết rất ma quái, người ta vẫn cho là chỉ vì họ quá thông minh mà thôi. Sở dĩ phần lớn mọi người đều không quá căm ghét FRob, bởi nhiều lẽ, FRob hầu như có sở thích kì quặc là chỉ muốn chọc phá, phá hoại những kẻ thừa tiền, thừa quyền trong thiên hạ. Mặc dù họ chẳng hề tỏ ra tốt bụng kiểu như chia chát của cải trộm được cho người nghèo bao giờ. Nhưng đó là chuyện xa xưa rồi, nó hầu như đã đi vào quên lãng cách đây 10 năm, người ta cho là FRob đã giải nghệ hoặc tự phịa ra cái lí do hợp lí nào đó để tự lí giải cho thắc mắc của mình. Sao bây giờ cái tên này lại xuất hiện trở lại chứ? Thời đại kiểu đó đã không còn hưng thịnh nữa rồi cơ mà. Chẳng lẽ…

- Ông Man- TaLa đã gây thù chuốc oán với FRob ah?

- Không! Mà ông ấy chính là… một trong những thành viên của FRob.

Chúng tôi suýt nữa không tin vào tai mình. Một trong những kẻ bí ẩn huyền thoại đó là bố Q ư?

- FRob có một điểm chung là ghét những gì công khai và hợp pháp. Họ căn bản xem việc kí kết vào bản sanh tử như một trò chơi- nhưng là một trò chơi có quy luật nghiêm túc. Bọn họ thích đem người khác ra để thử thách, để chơi đùa, một cuộc đi săn đúng nghĩa của họ chính là sự sợ hãi, sự bực bội, sự mệt mỏi, chán nản, cuồng loạn của đối tượng chứ không phải là của cải. Chính vì không sợ bất cứ một thế lực nào, Frob đã đối đầu và gây tức tối cho giới cầm quyền và giới thượng lưu ở thời điểm đó rất lớn. Nhiều vụ án không được công bố rộng rãi, cho đến nay vẫn chưa tìm được lời giải. Đột ngột sau đó, danh tính của họ biến mất không một dấu vết, dù cảnh sát đã cố gắng tìm kiếm sau đó. Nhưng thực ra, 10 năm trước, chính Frob đã tự đưa ra một trò chơi cho chính họ như sau: giải tán FRob, không ai được quyền liên lạc với ai, không ai được quyền bộc lộ sở thích của mình cho người khác biết, không ai được quyền sử dụng những đặc quyền của FRob. Kẻ nào vi phạm một trong những điều trên sẽ trở thành con mồi cho cả nhóm đi săn. Họ đã chơi thực sự sau đó gần chục năm, nhưng đến khoảng đầu tháng này, ông chủ nhận được thư liên lạc của các thành viên còn lại nói rằng ông đã trở thành con mồi vì thua trong trò chơi. Đó là lí do ông quyết định ra mặt. Xin lỗi. Tôi nói một câu chuyện dài chắc sẽ rất xa lạ với mọi người.

Ngược lại, theo tôi đánh giá thì hầu như bốn người chúng tôi thấm mạch chuyện rất nhanh. Cứ như Hy đang nói về ai đó khá gần gũi với mình vậy.

- Có thể vì ông ấy đã cho anh biết.

- FRob là một đường dây. Tôi nằm trong số đó, dưới trướng ông Man- TaLa. Và hiện giờ cũng là thân cận duy nhất được ở cạnh ông.

- Hoặc ông ấy đã dùng quyền lợi của FRob, tiền bạc trộm được chẳng hạn.- Pun thẳng thắng.

- Tài sản của ông hiện nay đều không phải phi pháp. Họ đơn giản chỉ là thích được chọc phá, trêu ghẹo, hù dọa, phá rối mọi thứ rồi… biến mất- Hy ôn tồn giải thích.

- Thế thôi á?- Pun trợn mắt.

- Đối với một số thứ chỉ cần bị phá rối thì nó đã là cả một vấn đề lớn đấy cậu nhóc. Bọn họ là những người vô cùng dị biệt, trí óc minh mẫn hơn người bình thường nhiều, kiếm tiền đối với họ có thể không quá khó. Chẳng qua điểm quái dị của họ là sở thích, còn nói về bản chất thì tốt chẳng tốt, xấu chẳng xấu.- Max búng búng mấy ngón tay kêu tanh tách vừa nói.

- Vậy là ông Man- TaLa thừa hiểu những điều mà FRob dám làm và lo rằng đứa con gái duy nhất sẽ bị liên lụy nên nhanh chóng tìm một chỗ thế lực thật vững chắc gả con để tránh mọi hậu họa về sau.

- Vì ông ấy có bản chất của một FRob, là một con mồi không biết sợ và sẽ quay trở lại chống lại kẻ săn mình.- Zen khẽ nói. 

- Tôi kể ra câu chuyện này để mọi người hiểu rằng. Không nên lo buồn về chuyện giữa tôi và Q nữa, mặc dù tôi rất cám ơn sự quan tâm của mọi người. Bởi nó vốn không thuộc về thế giới của các bạn, nó cực kì nguy hiểm. Xin mọi người, hãy để cho đám cưới được diễn ra.

Hy gác chiếc kính nhỏ lên mang tai, anh cố tình nhấn mạnh như mệnh lệnh, nó có nghĩa là đừng có dại mà mó tay vào nếu muốn yên thân. Nhưng tiếc là Hy chưa hiểu hết về những anh chàng bao đồng bên cạnh tôi.

- Đáng tiếc quá Hy ạ. Nếu anh không kể cho chúng tôi nghe câu chuyện này thì có khi tôi sẽ bỏ cuộc, nhưng tôi e là anh đang làm tôi thấy hứng thú hơn.

- Zen, cậu chưa hiểu hết vấn đề đâu. Cậu vẫn là một người mẫu, là người làm nghệ thuật, thế giới của chúng tôi không thuộc về cậu.

Zen lạnh tanh giương mắt nhìn thẳng vào Hy. Anh có vẻ khó chịu khi bị cho là yếu đuối thì phải.

- Vậy ah. Sao tôi không hề biết điều đó nhỉ?

Hy thở dài, anh định nói với tôi điều gì đó nhưng Zen đã ngăn lại.

- Đừng yêu cầu FiFi khuyên tôi làm gì. Hy, tôi biết anh chỉ muốn điều tốt cho chúng tôi nhưng cái mà anh thiếu chính là sự tin tưởng ở chúng tôi. Thôi được rồi, anh muốn hành động sao tuỳ anh, nếu ban đầu bọn tôi đã có ý định muốn xía vào thì tôi cũng không muốn rút lại. Bản thân tôi biết mình làm gì, vì thế anh đừng nghĩ đến chuyện ngăn cản vô ích.

- Hừ! Tùy các cậu vậy. Tôi đi đây.

Tôi cảm nhận lòng tự ái của Hy bị xúc phạm, anh đứng phắt dậy đi nhanh về phía vách tường (ở nhà Max thì vách tường là cửa, cửa là vách tường), chỉ nói ngoái một câu.

- Dù sao… cũng cám ơn.

Pun búng tay cái chóc, nó cũng đồng tình việc làm của Zen. Tôi chẳng hiểu nỗi bọn con trai họ muốn làm gì, riêng tôi mà nói, nếu chọn con đường liều mạng thì việc tất cả đều vô nghĩa như thế nào tôi không quan tâm nhưng Q là bạn tôi, tôi sẽ lựa chọn một phương án tốt nhất cho cô ấy từ bất cứ bên nào. Và điều đó có nghĩa là tôi phải phụ lòng của bên còn lại. Thật ra với thái độ cứng rắn của Hy, một sự yếu mềm hoặc một câu năn nỉ là vô hiệu, nhưng theo tôi chữ “vì” ở đây không hẳn hoàn toàn là ai cả mà tôi nghĩ nó xuất phát từ cá nhân nhiều hơn. Tôi luồn tay vào sau cổ thú vị quan sát hai con người, họ đều thả trôi mình trong dòng suy tưởng mênh mang mà chỉ có họ mới biết mình muốn gì. Tôi và Pun suýt giật mình bởi nụ cười gần như cùng lúc của Zen và Max.

- Là sao? Bắt đầu từ đâu đây?

Pulo Bear - Gấu Pulo

Tác giả: VTN (2011) -------- (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🎇🎇🎇🏝🏝🏝💛o(〃^▽^〃)o
  • Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Đây là bài Blog ad sưu tầm tất cả các ảnh trắng đen quý giá ghi lại về cuộc sống, con người, thiên nhiên và những hoạt động đã diễn ra thực sự tại Côn Đảo vào khoảng thập niên 70 - 90. Nguồn do ad tìm kiếm cũng như tổng hợp từ người dân…

  • Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Dịch vụ tổ chức sự kiện Côn Đảo Pulo Bear (gồm các dịch vụ teambuilding, MC, nhóm đàn - hát phục vụ sự kiện, chụp ảnh sự kiện - nghệ thuật Côn Đảo theo yêu cầu với tiêu chí phù hợp với quyền lợi của khách hàng (Liên hệ qua số điện thoại 09988.052.901, 0385.115.223,…

  • Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Các band nhạc chắc chắn không phải phong trào mới nổi ở Việt Nam, nhưng đến thời điểm hiện tại, band nhạc Việt đã thực sự vươn mình mạnh mẽ và có chỗ đứng nhất định trong làng giải trí của cộng đồng đam mê âm nhạc. Điều này phải nói đến tư duy âm…

#Ba đờ ghe #bí ẩn #Côn Đảo #Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #Du lịch #Du lịch Côn Đảo #Giả tưởng #Hang Đức Mẹ Maria #Hòn Anh #Hòn Bà #Hòn Bảy Cạnh #Hòn Cau #Hòn Trác #Hòn Trứng #Hòn Tài #Hòn Vung #Ku Anh #Ku Em #Linh vật #lãng mạn #Mother Maria's Cave #Móc khóa Pulo Bear #Mắt Ngọc # Người Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #pulobear #Pulo Bear - Gấu Pulo #Pulobear - Gấu Pulo #Quà lưu niệm Côn Đảo #Quà lưu niệm Pulo Bear #Quà tặng Côn Đảo #Quà tặng Gấu Pulo #Quà tặng lưu niệm #Quà tặng móc khóa Pulo Bear #Sáng tác #sưu tầm #Thơ sáng tác #tips #Tiểu thuyết #Tiểu thuyết giả tưởng #Truyện ngắn #Tượng trưng #Văn hóa Côn Đảo #Xóm Ghe Câu Côn Đảo #Đường dây Côn Đảo

Recent Posts
Chat Zalo
Chat Facebook
Gọi 0868 110 689