(ღ˘⌣˘ღ) Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 12) (๑˃ᴗ˂)ﻭ
(>‿◠)✌ Tiểu thuyết “Bí ẩn của chúng ta” (Tập 12) (-'๏_๏'-)

(Câu chuyện về những người trẻ tuổi ở một thế giới giả tưởng, họ đều có hai cuộc sống, một bình thường và một nổi loạn. Không một ai biết đến cuộc sống nổi loạn còn lại của họ. Họ luôn tự hỏi và muốn làm những thứ thật đặc biệt nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cho đến khi định mệnh đưa họ đến với nhau… Một cách tình cờ hoặc do có một bàn tay nào đó sắp xếp?!!? Mời các bạn theo dõi tại trang web pulobear.vn vào mỗi thứ bảy, chủ nhật hàng tuần)

🌟🌟🍍🍇🍋🍉Follow Fanpage Pulo Bear - Gấu Pulo Bear để theo dõi các bài comics hài hước và xu hướng nhé! Link tại icon Facebook dưới đây(ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🌟🌟🍍🍇🍋🍉

CHƯƠNG XII: NHỮNG VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI

Đó không phải là một nơi nào trên thế giới này.
Cũng không phải là một hành tinh nào trong vũ trụ này.
Đơn giản đó là một thế giới mà tôi đã tưởng tượng ra.
Những nhân vật được tôi nhào nặn và giờ đây tôi dành nó lại cho bạn…
Hãy nhắm mắt lại và đi vào giấc mơ đó. Mọi sự trùng hợp và kì lạ chỉ là những diễn biến ngẫu nhiên của trí tưởng tượng mà thôi!...

... 7 giờ hơn! Mùi thơm the the từ chiếc cốc nhỏ chúm chím đổ vào miệng tôi đánh ực, trong chốc lát vị cay nồng của men rượu đã chóng hoà vào cuống họng tôi ấm nóng, như một cơn sóng chực trào tạt lên lớp da trơ trụi mất cảm giác, lập tức ý thức trở về với đôi mắt đã sớm mệt mỏi bởi không khí náo nhiệt xung quanh.

Khung cảnh lấp lánh huyền ảo toả ra từ giàn dây leo buông rũ xuống bên ngoài ba cánh cổng to lớn, những tia nước yểu điệu múa vũ khúc chào mừng, trông nó rực rỡ và mang dáng dấp thần sắc hơn trong ánh lập loè của toàn bộ các cây đuốc lớn nhỏ đặt tại nhiều nơi nhưng tập trung nhất là trên giàn gỗ bán hình tròn mà tôi từng thấy nó giống như một sân khấu ngoài trời. Đàn cá đủ thể loại được sao chép, nhìn bọn chúng tôi chịu không thể biết được chúng đang ở đời thứ mấy và là sự kết hợp của những chi tiết chọn lọc nào. Điều thú vị duy nhất khiến tôi mãi dán mắt vào chúng là so với hằng trăm con người với biểu hiện phức tạp- sang trọng đủ hình thức- khoe mẻ dưới mọi thể loại thì bộ mặt ngây ngô lãnh đạm mặc sức tung hoành khắp nơi trên trần nhà mà mặt kính phía trên chính là đáy hồ yên tĩnh đầy bình yên của riêng chúng.

Tôi đang đứng ở một nơi khá lí tưởng cho việc đảo mắt xung quanh bằng một chiếc kính đặc biệt. Tôi chợt rùng mình nghĩ rằng những thành viên Frob liệu có xuất hiện ở đây không và họ sẽ là ai trong gần cả trăm con người ngổn ngang này.

"- Phá đám cưới!!!

Tôi không nhớ lắm việc tôi và Pun đã ngạc nhiên thế nào, nó xảy ra cụ thể làm sao nhưng ba từ ngắn ngủi đó thực sự gây sốc cho hai đứa tôi cách đây chỉ mấy tiếng đồng hồ…

- Mối lo ngại duy nhất của ông Man- TaLa chính là Q, chứng tỏ người mà Liên Minh muốn nhắm tới chắc chắn là cái yếu tố có thể khiến ông ấy sợ hãi. Nếu không lầm thì ngày hôn lễ có thể là ngày nguy hiểm nhất, bởi cả ông Man- TaLa và Q đều cùng có mặt. Có phải tạo thuận lợi cho những kẻ có sở thích kì quặc đó không?- Max tiếp tục bàn bạc với Zen, mặc cho tôi và Pun thắc mắc.

- Nhưng tớ lại nghĩ đến vấn đề khác. Có khả năng là đám cưới sẽ không có đầy đủ các thợ săn của FRob- Zen trầm ngâm hơn.

- Ý anh là sao?

- Mọi người có nhớ đến chi tiết đột nhiên ông Man- TaLa bị vu cho là kẻ thua cuộc mà không có chứng cứ? Thậm chí ông ấy đã không thèm đính chính mà lại lập tức đối phó ngay. Cứ cho là bản chất hiếu chiến hay đó là sở thích của FRob đi nhưng vốn dĩ những người không hề ngốc như họ phải có một căn cứ để chứng thực tính chân thực trong trò chơi mới phải. Nói cho đúng thì, rất có thể là có ai đó âm mưu gây nội chiến giữa những thành viên FRob. Còn mục đích của họ là gì thì chưa rõ. Nhưng kẻ xuất hiện ở đám cưới lần này chắc chắn là một manh mối.

- Cho nên, kế hoạch lần này của tôi mà Zen là trước khi bọn chúng ra tay, chi bằng mình đi trước một bước.

Cái nhếch mép đầy ranh mãnh của Max đủ để tôi nghĩ rằng nó đại diện cho một thái độ thách thức.

- Anh muốn lôi con hổ ra khỏi hang chứ gì, điều này có khi chúng ta đang âm thầm hủy hoại đường đi nước bước của ông Man- TaLa và Hy. Khiến mọi chuyện theo chiều hướng rắc rối hơn.

- Nghe kế hoạch của bọn anh đi đã, em yên tâm, anh không khiến em phải mất đi một người bạn nào cả. Họ cũng là bạn anh mà.

Zen giơ ngón tay huơ huơ trước mặt kèm theo cái giọng điệu của một vị giảng viên khiến tôi buồn cười dù bề ngoài tôi hết sức nghiêm túc. Anh lại tròn môi giải thích trong khi khoác chân mình vuông góc với đầu gối còn lại, lưng hơi ngả về sau thoải mái hơn.

- Đôi khi làm việc tốt cho người khác không có nghĩa là làm mãn nguyện cho họ. Cơ bản là phải tìm cách nào đó tạm hoãn cuộc đối đầu giữa bọn họ, làm sao đó cho ông Man- TaLa không còn bình thản trở thành con mồi mà thay vào đó là sự đề phòng cẩn trọng hơn. Bởi kẻ gây ra chuyện này vẫn còn chưa biết là một trong những thành viên của FRob hay là kẻ bên ngoài.

- Tôi đang háo hức mong chờ đến thời khắc ấy đây.

Max xoắn xít lọn tóc, sự hưng phấn nom rõ trên ánh mắt mở to hoạt bát của anh ta. Tôi nhìn Zen. Anh lại có vẻ khó hiểu hơn khi lặng lẽ để tâm đến biểu hiện của người bạn thân mình."

Đoạn kí ức hiện lên chớp nhoáng trước khi tôi kịp định thần lại. Chiếc cầu treo tết hoa cao ngang hông người nối giữa sân khấu với khán đài của khách tham dự.

Hầu hết quan khách đều dễ dàng chú ý đến một thằng nhóc bụ bẫm luôn mồm nói cười lấy lòng với vài cô gái có vẻ lớn tuổi hơn nó khá nhiều làm thu hút ánh nhìn của một số người, nó chốc chốc soi mình vào gương. Hình ảnh vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Mặc kệ. Nhiệm vụ lúc này là quan trọng. Lập tức phỏng tay trên cô dâu ngay khi việc bất thường nào đó xảy ra.

Nhưng cái “việc bất thường nào đó” là như thế nào thì hoàn toàn mù tịt. Ai là kẻ có khả năng gây ra chuyện bất thường đó- còn ai thích hợp trồng khoai trên đất của chính hắn chứ. Phải không Max! Chính anh ta đã tự tin khoe với tôi rằng thú vui của hắn là làm thiên hạ phải ngạc nhiên với những món đồ của hắn.

Âm thanh nhẹ hẫng bỗng vút lên làn điệu du dương báo hiệu rằng hôn lễ sắp sửa “xảy” ra. Tiếng vỗ tay đều đặn ròn rã chứng tỏ sự tập trung của quan khách. Có những phút giây mà con người đều cùng hướng về một phía, nó thể hiện ý thức tôn trọng những điều thuộc về hai chữ “thiêng liêng” luôn tồn tại trong tâm niệm mỗi con người. Và ngay lúc này sự đồng lòng đó cùng dồn lên đỉnh đầu bởi một sự kiện vừa xuất hiện trên đó. Không ai nghĩ cô dâu đang rất hạnh phúc khi phải treo mình từ độ cao mỏi cần cổ đó với tấm vải trắng muốt dù trong màu trắng ngọc ngà tinh khôi hẳn cô ấy sẽ đáng yêu như một thiên thần. Khi chiếc cổ đã dần khôi phục trạng thái ban đầu thì chiếc miệng lại bận rộn liền sau đó. Sợi dây đột ngột đứt phựt khiến cả khán phòng hoảng hốt, họ quanh quẩn chỉ trỏ và không ngớt ồn ào. Mọi chuyện chỉ có thế, chưa đến giây thứ 7 thì “tấm vải cưới” tung loà xoà ra thành mảnh nhỏ vung vãi khắp nơi kèm theo những đồng xu hình trái tim rơi xuống mặt nước bao quanh sân khấu. Một loạt tiếng lủng chủng ngộ nghĩnh bắn lên sau đó đánh thức trong lòng chúng tôi khoái cảm về màn biểu diễn độc đáo, đôi cánh đính bằng thứ lấp lánh mà ai nấy đều biết rõ giá trị của mỗi một hạt góp phần làm nên nó được tháo ra khỏi lưng vị chủ nhân. Mọi người ồ lên khi người giơ hai cánh tay mềm mại vẫy chào trên sân khấu hoá ra lại là KiLy. Xung quanh rộ trận cười giòn giã- họ đã bị lừa- cánh đàn ông giơ hoa đón chào cô dâu thì lại hố một phen bởi sự lộ diện của chú rễ. Bộ trang phục thông minh liền biến đổi thành phục trang sang trọng cho chú rễ. Họ gật gù tán thưởng. Rõ ngớ ngẩn- đúng là anh nào em nấy.

Chiếc xe hoa đỏ rực trôi chầm chậm từ bờ eo của sân khấu- con thuyền nhỏ chở tình yêu đến bến bờ hạnh phúc vĩnh cửu- đó là ý nghĩa sâu sắc nhất của buổi thành hôn tối hôm nay, nó rạng rỡ ngắm nhìn những con người vừa mới chơi một trò ú tim xong -thật lặng lẽ- nó đến được nơi cần đến. Người con gái nhỏ bước nhẹ nhàng lên- cô vận nguyên bộ trang phục đen và bỗng nhiên nổi bật hẳn trên nền trắng của khung cảnh đã thay đổi tự lúc nào, nhất là bên cạnh chú rể trắng toát đó. Cô ngẩng lên ôm lấy vai mình run rẩy, lớp vải đen “vô tình” tuột xuống hé ra bờ vai nõn nà của Q và khi nó chạm đất. Các cô gái phải trầm trồ thầm ngưỡng mộ chiếc váy hồng mà người thiết kế phải thực sự yêu quý nâng niu cái mong manh yếu ớt trên cơ thể người con gái. Và một lần nữa những người đàn ông lại giơ nhánh hoa lên chào đón cô dâu. Đôi chân dài hơi lấp ló sau tà váy hở một cách khéo léo.

Khác với sự trẻ trung của con gái mình- ông Man- TaLa khá lãnh đạm, ông chẳng hề để tâm đến những chi tiết vặt vãnh gây bất ngờ nãy giờ, gương mặt ông chẳng hề thay đổi, nếu không quan sát kĩ bằng chiếc kính này thì tôi chưa hiểu hết cảm giác về ông mà Pun nói. Quả thực khó mà biết đằng sau gương mặt đó là gì, một chút biểu cảm cũng khó mà khẳng định được dù là ông ấy đang cười đấy. Chiếc ghế kính cẩn cho thấy vị trí trọng đại mà nó dành cho bất cứ ai sắp sửa ngồi vào lòng nó- ông yên vị dang rộng chân đặt vào đôi tay lên hai thành ghế, bàn tay mà tôi phải nói rất ngạc nhiên là không hề như tưởng tượng: nó nhỏ nhắn và thon thả chỉ thiếu nét mềm mại nữa là y như bàn tay một phụ nữ- ah thật ra đúng hơn là bàn tay của một thanh niên trẻ. Ông nhanh nhẹn chọn lấy những món quà phù hợp ướm lên người con gái, sự tinh tế của người đàn ông từng trãi, kể cả những hạt ngọc đính siêu bé cũng được ông lựa chọn kĩ lưỡng và quả thực nó trở nên tuyệt vời hơn trên cổ của Q.

Chiếc bánh to đùng kình kịch xuất hiện như một điềm gở. Quả vậy. Nó gây gián đoạn buổi lễ và gây hàng loạt nếp nhăn hiện trên vầng trán nhiều người. Tại sao lại đem bánh kem vào lúc này, kẻ nào lại bất lịch sự đến thế, làm cách nào nó lại vào được giữa lúc làm lễ chứ? Thằng nhóc chú ý cô gái đứng cạnh vị chủ tịch hơn là cái bánh kem thơm nức đó, ngoài cô ấy ra nó chẳng quan tâm gì hết, kể cả gương mặt lạnh băng của KiLy và cạnh bên một gương mặt quen thuộc nữa vẫn chẳng thể hiện gì nhiều hơn. Anh chàng bê bánh lúng túng bắt gặp sự đổ dồn về mình tự nãy giờ, anh có vẻ đinh ninh mình chẳng làm gì sai, đồng thời lại hơi thiếu tự tin với chính điều mình vừa khẳng định. Người quản lí trao đổi vài câu, KiLy giữ nguyên tư thế- cô chỉ hơi nhướn hàng lông mày nghe báo cáo lại tình hình. Ánh mắt có thay đổi- thằng nhóc nhận ra ngay bởi nó biết sắp có biến chuyển nào đấy ai biết được- hoặc là ngay lúc này hoặc là ít phút nữa thôi.

- “Món quà khá đường đột của một người bạn… mà tôi không có cơ hội được biết mặt dù từng nghe qua cái tên ấy. Thật bất ngờ. Sau ngần ấy thời gian. Họ! Lại muốn tái xuất để tham gia hôn lễ của tôi bằng một trò chơi thú vị.”

Chẳng cần đoán già đoán non chi mất công, màn hình chiếu lơ lửng dòng chữ vỏn vẹn “ Món quà của FRob” khiến cả khán phòng đều ồ lên kinh ngạc. Phần lớn họ tỏ ra nghi hoặc lẫn lo ngại, nhất là các vị trung niên nhớ rõ một trong những sở thích của FRob là làm bẽ mặt những thành phần có quyền thế. Nhưng sự vắng mặt hơn mười mấy năm không gây hiệu ứng lắm, họ nghi ngờ cho rằng liệu có phải trò đùa nào nữa chăng!!! Ông Man- TaLa chợt nắm chặt chiếc gậy luôn mang theo bên mình chăm chú dõi theo. Dòng chữ biến mất kèm theo những con chữ mới nối đuôi, nội dung của nó như sau “Hy vọng đây sẽ là điều thú vị điên rồ dành cho bữa tiệc vui vẻ tối hôm nay.”

- Là kí hiệu của FRob!

Mọi người xôn xao, họ dường như tin tưởng vào người đàn ông già khi ông run rẩy chỉ về loại kí hiệu có vảy bạc kì lạ mà nó trông giống như hình thù một vết thủng hay đám bùn đang tràn tới chưa khép được mặt trống ở giữa nó. Ông Man nhốm thẳng người lên.

- Là kí hiệu thế nào?

Không ai đủ khả năng để trả lời ông, luồng khói phất phơ từ chiếc bánh kem lúc này trở thành mối quan tâm bậc nhất của chúng tôi. Vài cánh tay giơ lên nhanh chóng- họ thực hiện công việc kiểm tra cần thiết hơn là giương mắt ra nhìn sợ sệt như toàn bộ quan khách. Dừng hẳn! Luồng khói đã không còn tuôn ra ào ạt, nó tắt tịt. Tất cả… yên tĩnh… nghe ngóng… lo lắng…

- Chạy mau!

Đanh thép, khàn đục nhưng thống thiết. Ông già đẹp lão ban nãy tỏ ra kích động, lời nói của ông không phải là do quá hoảng loạn mà thực sự tim của chúng tôi đã thót lại và mất bình tĩnh. Tiếng động lớn vang lên xé tai, xác kem bay tung toé khắp nơi quanh phòng, chỉ tội cho các vị đứng gần nó phải lãnh đủ. Lập tức đám đông trở nên hỗn loạn như bầy ong vỡ tổ, họ nháo nhào chạy tìm lối thoát hiểm gần nhất với mình, tiếng la ó thất thanh- khung cảnh chỉ trong chốc lát rối bời- ngoài việc la ỏm tỏi họ không còn biết làm cách nào để bộc phát tình trạng sợ hãi quá mức hiện giờ.

Thằng nhóc vất chiếc cốc đang bị nó vân vê trên tay sang một bên, nó đã dày công quan sát từ nãy giờ sự việc, điều nó chờ đợi bấy lâu đã đến. Nhanh như cắt nó lao về phía trước. Khó mà tin được một đứa trẻ trong cái bộ dạng chưa tới tuổi ra trường như nó lại có thể nhanh nhẹn đến thế. Vóc người nhỏ nhắn làm nó chen chúc giữa dòng người hỗn loạn khá dễ dàng.

Tôi đã cố gắng để tránh bị ảnh hưởng từ bấy nhiêu con người to nhỏ lớn bé. Mắt tôi căng tựa bong bóng, khói lại tiếp tục xả ra mỗi lúc một nhiều hơn, quan trọng là ở chỗ thính giác- mùi của nó hôi kinh khủng. Bà cô múp míp nào đó ẩy vào lưng tôi khiến tôi trôi tuột xuống nước. Ah… là nó- tôi thầm thì với chính mình.

Cô gái xinh xắn vận đầm hồng quyến rũ mờ ảo hiện ra phía trên sân khấu. Cô dáo dác ngó tìm, chân nhích dần về phía mép sân. Thằng nhóc không biết từ lúc nào đã bơi sấp dưới mặt nước vì chạy ngay trên cầu- lối duy nhất nối sân khấu với khán phòng- sẽ dễ gây chú ý và khi nó ngóc đầu lên Q há hốc giật lùi chân về- vô ích- nó lôi cô xuống dưới khi cô chưa kịp hoàng hồn. Khói mù mờ dày đặc khắp nơi. Một sự bất cẩn và cô dâu đã bị phỗng tay trên…Chỉ trong vòng 2 phút ngắn ngủi lớp khói mỏng dần- khung cảnh hoang tàn còn sót lại- vài người ngơ ngác hớp hớp lớp không khí thơm tho thông suốt để rồi tất cả cùng tím tái mặt mày nhận ra điều khác lạ trên sân khấu. Còn gì hơn ngoài việc …“Cô dâu đã biến mất”!!!

- Thế nào? Đẹp trai chứ?

Tôi hỏi khẽ khi hai đứa lóp ngóp phía dưới khán đài. Ai mà ngờ được mạch nước bao quanh sân khấu lại chính là con đường ngầm dẫn đến một nơi khác. Mực nước của nó so với chiều cao của hai chúng tôi khoảng ngang vai, càng vào sâu bên trong mực nước ở đây vẫn không thay đổi vì mặt đáy đã nghiêng trượt xuống còn bên trên chúng tôi phải chịu đựng tiếng giẫm chân thình thịnh giội vào nền. Q che miệng khúc khích.

- Vui thật đấy, cậu có năng khiếu giả trai sao. Tớ suýt nữa là đã nhận không ra, trễ một chút nữa á, kế hoạch có khi bại lộ.

Tôi trông con nhỏ cười tít khoái chí mà ngao ngán, nó vô tư hồn nhiên trước diễn biến phức tạp này, trong khi tôi là người ngoài cuộc lại đến “phờ râu” vì nhỏ. Nhưng công nhận Max khá chu đáo, nếu anh ta quên căn dặn kí hiệu đánh dấu trên chiếc giày của Q thì có lẽ tôi chưa chắc dám liều mạng lôi nhỏ xuống liền tức khắc bởi đám khói tù mù khiến sự tin tưởng ở giác quan giảm đi, nhất là đối với chuyện nghiêm trọng thế này- tôi không muốn liều lĩnh dẫn đến sai lầm. Con đường cùng chắn ngay lối đi.

- Nghĩa là sao?

Q trố mắt nhìn tôi theo kiểu đáng lí câu này phải để cô ấy hỏi mới đúng. Thế thì đành phải tự xử thôi- tôi nhún vai trả lời. Chúng tôi chia ra tìm kiếm con đường địa đạo có khả năng nhất. Chẳng mất nhiều thời gian cô bạn của tôi đã phát hiện một chiếc cổng dưới nước, tôi và Q chưng chửng vì nó hình như quá bé nhỏ chỉ hở một tí đủ chui lọt một người có kích cỡ trung bình. Tôi lẩm bẩm rủa tên chủ nhân của toà nhà này- hắn ta thích cửa cổng lắm hay sao mà đi đâu cũng gặp nó- rõ quái chiêu. Q vỗ vai tôi.

- Cậu ở đây. Để tớ xem thử tình hình thế nào nhé!

Nhỏ hụp người quẫy chân bơi xuống khe bên dưới. Gương mặt méo mó trông ngộ nghĩnh khều vào chân tôi, nó trồi lên vuốt lại mái tóc. Lần này sẽ bơi qua thật vì nó thực sự đủ lọt cả người, không quá nhỏ như những gì chúng tôi thấy. Tôi kiên nhẫn nhìn cách cô bạn di chuyển qua khe nhỏ, vài làn sóng lăn tăn lăn tăn, lưng tôi bắt sóng càng lúc càng mạnh hơn, nó phát ra từ… Tôi quay phắt lại… bên ngoài có người. Nếu đoán đúng thì nó hơn hẳn một người. Tôi nhìn đôi chân Q vẫn di di phía dưới chưa muốn dứt ra mà bụng đánh trống liên hồi. Trời ơi chỗ tôi đang đứng cách khúc quanh khá gần và tôi càng hoảng hơn phát hiện vài bóng đen in hằn phía vách qua ánh sáng lờ mờ của đèn ngoài hắt vào. Tôi hụp mình ngay khi chân cô bạn đã rút ra khỏi, vừa lúc giọng khàn khàn kịp cất lên. Tôi kịp nghe rõ và nhận ra giọng của tên hung thần đã chặn đường lúc tôi cải trang đi theo Hy vào gặp Q thời gian cô bị cấm cung- chính là gã- Young.

- Mày nghĩ tiểu thư đã bị tóm vào đây ah?

Hắn vẫn thô lỗ như xưa. Tôi bám tay vào ô cửa thật nhẹ nhàng.

- Hừ. Là ngõ cụt rồi thằng ngu. Mày nghĩ ra cái trò biến hoá của bọn FRob từ bao giờ vậy. Bọn đó có khi đã ngủm củ sắn từ đời nào rồi cũng nên. Xời. Pháo khói. Trò khỉ thì có, chỉ được cái thối như một đống c…

Tôi suýt nhăn nhó bởi cái từ còn mắc kẹt trong cuống họng hắn, xui xẻo thay do môi hở ra nên sự bất cẩn đã đẩy không khí thành tiếng bong bóng ung úc. Tôi vội trườn nhanh chóng qua khe hở, ít ra khi bị phát hiện thì chân tôi chưa bị tóm.

- Ê. Tao vừa thấy bong bóng nổi lên chúng mày ah! Ngay đây này.

Một gã nhổ toẹc bãi nước miếng khinh khỉnh.

- Thằng khỉ, hay là mày vừa “nả” cho vài phát ra đấy!

Cả đám cười hô hố vỗ bộp vào lưng tên vừa phát hiện chính xác, chỉ chút xíu nữa là ngón chân tôi đã chạm vào một phần mười tí ti những thứ có liên quan đến cơ thể họ rồi. Tôi ngước nhìn trước mặt lại là một ngõ cụt nhưng phía trên tôi chính là ngõ ra của toàn bộ địa đạo này. Leo lên nấc thang tôi lo ngại quần áo ướt sũng nhỏ long tong sẽ tạo tiếng ồn phản chủ.

- Để ông giúp cháu lên nhé!

Tôi nhíu mày nhìn trân trân vào người đàn ông già đã cao giọng thốt lên cùng lúc với việc nổ tung của chiếc bánh. Ông ta nhoẻn một nụ cười chào mời trước khi đanh chiếc quai hàm lại nghiến răng ken két. Cánh tay khoẻ khoắn túm lấy thân thể và kéo hẳn lên trong sự ngờ ngợ của tôi...

Tác giả: VTN (2011) -------- (ノ◕ヮ◕)ノ*:・゚✧🎇🎇🎇🏝🏝🏝💛o(〃^▽^〃)o

Pulo Bear - Gấu Pulo


  • Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Sưu tầm ảnh quý hiếm về Côn Đảo (phần 3)

    Đây là bài Blog ad sưu tầm tất cả các ảnh trắng đen quý giá ghi lại về cuộc sống, con người, thiên nhiên và những hoạt động đã diễn ra thực sự tại Côn Đảo vào khoảng thập niên 70 - 90. Nguồn do ad tìm kiếm cũng như tổng hợp từ người dân…


  • Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Pulo Bear – Team nhận tổ chức sự kiện Côn Đảo

    Dịch vụ tổ chức sự kiện Côn Đảo Pulo Bear (gồm các dịch vụ teambuilding, MC, nhóm đàn - hát phục vụ sự kiện, chụp ảnh sự kiện - nghệ thuật Côn Đảo theo yêu cầu với tiêu chí phù hợp với quyền lợi của khách hàng (Liên hệ qua số điện thoại 09988.052.901, 0385.115.223,…


  • Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Những band nhạc nam đình đám cực chất hiện nay mà bạn nên biết

    Các band nhạc chắc chắn không phải phong trào mới nổi ở Việt Nam, nhưng đến thời điểm hiện tại, band nhạc Việt đã thực sự vươn mình mạnh mẽ và có chỗ đứng nhất định trong làng giải trí của cộng đồng đam mê âm nhạc. Điều này phải nói đến tư duy âm…


#Ba đờ ghe #bí ẩn #Côn Đảo #Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #Du lịch #Du lịch Côn Đảo #Giả tưởng #Hang Đức Mẹ Maria #Hòn Anh #Hòn Bà #Hòn Bảy Cạnh #Hòn Cau #Hòn Trác #Hòn Trứng #Hòn Tài #Hòn Vung #Ku Anh #Ku Em #Linh vật #lãng mạn #Mother Maria's Cave #Móc khóa Pulo Bear #Mắt Ngọc # Người Côn Đảo #Phượt Côn Đảo #pulobear #Pulo Bear - Gấu Pulo #Pulobear - Gấu Pulo #Quà lưu niệm Côn Đảo #Quà lưu niệm Pulo Bear #Quà tặng Côn Đảo #Quà tặng Gấu Pulo #Quà tặng lưu niệm #Quà tặng móc khóa Pulo Bear #Sáng tác #sưu tầm #Thơ sáng tác #tips #Tiểu thuyết #Tiểu thuyết giả tưởng #Truyện ngắn #Tượng trưng #Văn hóa Côn Đảo #Xóm Ghe Câu Côn Đảo #Đường dây Côn Đảo

Recent Posts
Chat Zalo
Chat Facebook
Gọi 0868 110 689